Name:
Email:
Phone:
Question
Help
Báo chí với Quảng Văn
Giới thiệu
Tin tức

Công bố bài dự thi "Cùng Quảng Văn chia sẻ cảm nhận về tiểu thuyết "Mưa nhỏ hồng trần" của Trang Trang và tiếp nhận like bình chọn của độc giả.

Cuộc thi “Cùng Quảng Văn chia sẻ cảm nhận về tiểu thuyết Mưa nhỏ hồng trần” đã chính thức khép lại từ ngày 26.11.2012. Ban tổ chức rất vui mừng và cảm ơn sự quan tâm ủng hộ của các bạn độc giả khắp cả nước. Mười bốn bài dự thi là mười bốn chia sẻ mà chúng tôi tâm đắc và biết ơn. Tuy nhiên giải thưởng của cuộc thi chỉ có hạn.

01 giải nhất: 05 cuốn sách bất kỳ của Quảng Văn do bạn lựa chọn.

01 giải nhì: 03 cuốn sách bất kỳ của Quảng Văn do bạn lựa chọn.

01 giải ba: 01 cuốn sách bất kỳ của Quảng Văn do bạn lựa chọn.

Ai sẽ là chủ nhân của những giải thưởng hấp dẫn này???

Cùng với Ban tổ chức, các bạn độc giả cũng chính là Ban giám khảo quyền lực. Like bình chọn của các bạn cho bài dự thi trên facebook của Quảng Văn sẽ là căn cứ để chọn ra bài đoạt giải. Cụ thể: Giải thưởng được trao cho các bài dự thi có số điểm cao nhất được tính theo công thức: ĐTG = Điểm ban tổ chức chấm (60%) + Điểm like trên facebook (40%)

Quảng Văn chính thức tính số like bình chọn của độc giả cho bài dự thi từ khi đăng đến hết ngày 31.11.2012.

Kết quả cuộc thi sẽ được công bố vào ngày 1.12.2012.
 
Để khách quan và công bằng, Quảng Văn sẽ chưa công bố thông tin người dự thi. Thông tin người dự thi sẽ chỉ được công bố trong Thông báo kết quả cuộc thi (Chỉ những bài được giải mới công bố người dự thi).

Quảng Văn trân trọng thông báo!

 

Bài dự số 1: Lựa chọn của trái tim

Sau khi đọc xong Mưa nhỏ hồng trần của Trang Trang, tôi thật sự rất cảm động, mặc dù không đến mức sùng bái, nhưng tôi cũng muốn lưu lại một vài dòng để lấp đầy khoảng trống trong tim.

Bốn cô gái, bốn kiểu cá tính khác nhau, được khắc họa trong các mối quan hệ phức tạp của tình yêu, hôn nhân, tình bạn, nhân sinh, lý tưởng, hiện thực trong xã hội đã khiến bạn đọc như bước sâu vào thế giới đầy rẫy mâu thuẫn, tràn ngập khổ đau và cũng vô vàn hạnh phúc. Mỗi người lại có những cách thưởng thức tác phẩm theo cách riêng của mình, có tranh luận, có điều không thể lý giải và tôi cũng thế.

Tôi yêu cả bốn nhân vật nữ trong Mưa nhỏ hồng trần.

Yêu sự giản dị, nét trong sáng, thẳng thắn, tự nhiên, toàn tâm toàn ý bảo vệ tình yêu, không nhượng bộ hay lùi bước trước hiện thực tàn khốc trong cuộc sống của Nghiêu Vũ. Phải chăng một Nghiêu Vũ như vậy chỉ tồn tại trong thế giới tiểu thuyết? Tôi thiết nghĩ trong đời thực chắc chắn vẫn còn những cô gái như vậy, chỉ có điều còn rất ít mà thôi. Tôi ngưỡng mộ Nghiêu Vũ, cũng có thể do tôi không bao giờ làm được như cô ấy. Nếu bốn năm Nghiêu Vũ sống trong tình yêu của Đồng Tư Thành đã cho cô một mối tình đầu đẹp đẽ; thì hiện thực chia tay với Đồng Tư Thành đã buộc cô phải học cách tự lập đối mặt với cuộc sống. Để chứng minh nghị lực của mình, cô đã quyết tâm ở lại thành phố sống hoàn toàn tự lập không phụ thuộc vào gia đình hai năm, khoảng thời gian này cô đã học được những thứ xưa nay chưa hề biết. Hiện thực cuộc sống đã khiến Nghiêu Vũ thay đổi, nhưng thay đổi không đồng nghĩa với nhượng bộ trước hiện thực, mà cô vẫn lạc quan, phới phới niềm tin vào tương lai tươi sáng. Sau này cô đã cảm động trước tấm chân tình của anh chàng Hứa Dực Trung, mặc dù cuộc tình của họ trải qua bao sóng gió; nhưng hai trái tim nóng bỏng vẫn luôn hướng đến sưởi ấm cho nhau. Nguyên nhân dẫn đến tình cảm của Nghiêu vũ dành cho Đồng Tư Thành thay đổi, là bởi hai phía đều đổi thay, không phải một trong hai phía luôn đứng ở vị trí ban đầu đợi người còn lại, việc gì sai thì đã sai rồi, có thể sau này gặp lại sẽ tốt hơn, hoặc sẽ không phải vậy, khi giữa hai người đã không còn tìm thấy sự rung động và lòng nhiệt tình như trước, thì tình cảm sẽ biến đổi sang một trạng thái khác, sự cảm động không thể thay thế được tình yêu, bởi con tim mới là tác giả của sự lựa chọn cuối cùng. Nghiêu Vũ không vì cảm động trước tình cảm của Đồng Tư Thành mà lựa chọn anh ta, vì khi đó tình yêu của cô đã dành trọn cho anh chàng họ Hứa, tên Dực Trung mất rồi. Nghiêu Vũ đã từng bối rối, từng đấu tranh, nhưng cuối cùng cô đã đi theo tiếng gọi của trái tim. Thì đấy, tôi yêu một Nghiêu Vũ như vậy, giản dị mà thông minh.

Đào Thiên Trần loanh quanh trong vòng luẩn quẩn giữa một bên là bố mẹ và một bên là tình yêu; cô không muốn phụ lòng bậc sinh thành, càng không muốn phụ bạc tình yêu, nhưng hiện thực khắc nghiệt buộc cô phải lựa chọn một trong hai thứ đó. Cô sống trong khổ đau của sự dằn vặt và mâu thuẫn để cuối cùng hiện thực đã đánh gục cô. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân mà người ngoài nhìn vào thốt lên hai từ “hạnh phúc”; nhưng ai biết đâu lòng cô đau biết nhường nào, trái tim cô bao lần rỉ máu. Cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt, hời hợt vắng bóng tình yêu đã khiến cô thất vọng, cô càng nỗ lực khắc phục thì mọi chuyện càng tồi tệ tuột khỏi vòng kiểm soát. Cuộc gặp gỡ tình cờ trước đó ba năm với Tần Huyên, hay chính là Hoa cỏ mùa xuân (mong em như cỏ đợi xuân về) đã âm thầm bầu bạn và chứng kiến bao sóng gió đổi thay của cô suốt ba năm đã gieo mầm hi vọng cho Thiền Trần. Sau những vấp ngã trong tình trường, đúng là Thiên Trần đã thay đổi, cô không phải là Thiên Trần của ngày xưa nữa, không còn do dự, lưỡng lự nữa; bởi cô cũng cần không gian riêng cho mình, phải sống vì bản thân mình. Trong tác phẩm có nhận xét rất đắt, đó là trừ cái vẻ lung túng, âu sầu, thiếu tự tin khi đối mặt với tình cảm ra thì Thiên Trần là người nhiệt tình, hoạt bát, có chủ kiến… Tôi ủng hộ Thiên Trần với sự lựa chọn cuối cùng của cô, lựa chọn theo trái tim mình mách bảo, hướng tới xây dựng hạnh phúc mới với Tần Huyên.

Lần đầu tiên Tuệ An sánh bước cùng Trương Lâm Sơn - người chồng hơn cô mười tuổi xuất hiện, tôi đã rất thích Tuệ An. Khi đó, nhìn vợ chồng họ thật đẹp đôi, thật ấm áp, thật hạnh phúc. Tuệ An là cô gái mang vẻ đẹp và sự dịu dàng theo phong cách cổ điển, cô được chồng quan tâm chăm sóc, nâng niu như bảo bối trên tay; thế nhưng sự xuất hiện của Đỗ Lối đã đánh bật tất cả. Trương Lâm Sơn cảm thấy Tuệ An sẽ không thể hiểu và bao dung với tình cảm của anh dành cho Đỗ Lối. Nhưng cuối cùng chính sợi dây luân lí đạo đức xã hội, chính tấm lòng bao dung của Tuệ An, chính sinh linh bé nhỏ mới cất tiếng khóc chào đời đã giữ chặt Trương Lâm Sơn. Khi mới biết mối quan hệ của chồng và Đỗ Lối, Tuệ An đã không khóc lóc, cũng không làm ầm ĩ lên, mà cô vẫn rất khéo léo, dịu dàng chăm sóc Trương Lâm Sơn. Khi cả Trương Lâm Sơn xác định được tình cảm của mình dành cho Đỗ Lối, thì chính cái thai của Tuệ An đã ngăn anh, khiến anh không thể đi quá xa trong mối tình ngoài luồng gia đình ấy, còn Đỗ Lối để tránh làm tổn thương đứa bé đã chọn con đường đi cho riêng mình và thực sự cô cũng không muốn hủy hoại tiền đồ của Trương Lâm Sơn. Đỗ Lối đã ra đi, vĩnh viễn dời xa Trương Lâm Sơn, nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp tục, Trương Lâm Sơn quay lại làm tròn bổn phận trách nhiệm của người cha, người chồng tốt. Tuệ An yêu Trương Lâm Sơn và Trương Lâm Sơn lúc đầu cũng yêu Tuệ An, nhưng bây giờ tình yêu đã được đẩy lên thành tình thân, bị tình thân chi phối. Tôi đã kết hôn, nhưng tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ sống chung được với một người mà mình không có tình yêu, dù cho người đó có đối tốt với tôi thế nào chăng nữa. Bởi vậy, tôi không hiểu quyết định của Tuệ An, nhưng tôi không phủ nhận, bởi vì trong hôn nhân ngoài tình yêu ra còn có trách nhiệm đối với con cái và dòng tộc. Tôi cũng không dám chắc nếu mình rơi vào hoàn cảnh đó mình có thể rũ bỏ hết trách nhiệm để đi theo con đường mình chọn, cũng có thể chỉ khi mình thật sự bị đẩy vào bước đường cùng mình mới biết nên lựa chọn sao cho hợp lý.

Đỗ Lối, một cô gái đáng thương hơn đáng trách, tất cả mọi hành vi và sự lựa chọn của cô đều không sai, bản thân cô nỗ lực để đáp ứng yêu cầu của xã hội. Là một cô gái đẹp, biết tiến lùi đúng lúc, khôn ngoan, lanh lợi, cô tranh thủ tất cả mọi lợi thế của mình để giành lấy hạnh phúc cho bản thân. Có thể tình yêu của cô dành cho Hứa Dực Trung không thuần khiết, bởi khi thật sự yêu một người thì đâu phân tách rạch ròi rõ ràng được mình yêu vì diện mạo bề ngoài, vì sự tài hoa, hay vì gia thế của người đó. Cô không giống với Nghiêu Vũ, mà luôn bình tĩnh phân tích tình hình, cô cố ý, cố ý tiếp cận, lấy lòng, theo đuổi Hứa Dực Trung không từ việc dùng cả một số thủ đoạn nhỏ; còn Nghiêu Vũ, cô không cố tình tiếp cận, thậm chí còn lẩn tránh anh. Thứ mà Đỗ Lối theo đuổi trong mối quan hệ với Hứa Dực Trung không thể gọi là tình yêu bởi nó chất chứa đầy lòng đố kị, nhỏ nhen, ích kỉ, việc được một cô gái ưu tú như Đỗ Lối theo đuổi cũng không phải là một điều hạnh phúc, thật tiếc cho Đỗ Lối bởi mẫu người mà Hứa Dực Trung yêu không phải tuýp người như cô. Sau đó, cô yêu Trương Lâm Sơn, cô không yêu cầu Trương Lâm Sơn phải cho cô danh phận, cô cũng không gây phiền hà cho gia đình anh. Lần này, Đỗ Lối thật lòng yêu Trương Lâm Sơn, yêu mà không màng đến định kiến xã hội. Yêu như vậy với cô có rất nhiều áp lực, bởi lúc nào cũng có cảm giác tội lỗi đối với Tuệ An, cuối cùng cô không thể không buông tay. Khi còn nhỏ chứng kiến cảnh bố mẹ ly dị, lớn lên lại chia tay với người tình, tôi cảm thấy sự lựa chọn của cô sao mà cô đơn, lạc lõng, cách cô từ bỏ tình yêu thật sự rất đáng thương. Đúng như Trương Lâm Sơn nhận xét, Đỗ Lối là một người con gái bề ngoài lúc nào cũng tỏ ra cứng cỏi, nhưng thực chất rất yếu đuối, cũng cần một bờ vai mạnh mẽ để nương tựa. Đỗ Lối ra đi, câu chuyện của bốn cô gái khép lại, tôi hi vọng cô gái mang tên Đỗ Lối sẽ tìm thấy hạnh phúc để bù đắp những thiệt thòi mà cô đã từng chịu đựng.

Mấy nhân vật nam trong tác phẩm cũng là những người đàn ông tốt hiếm thấy, sự yêu thương, bảo vệ các cô gái của họ đã khiến tôi cảm động. Tình yêu của Đồng tư Thành dành cho Nghiêu Vũ, có lẽ sự lựa chọn sau cùng của anh đã làm tổn thương Nghiêu Vũ, đã khiến Nghiêu Vũ mãi mãi dời xa anh; nhưng anh thật lòng yêu thương cô. Sau hai năm du học nước ngoài trở về, tình yêu của anh dành cho Nghiêu Vũ còn nhiều hơn trước, anh quyết tâm theo đuổi cô lại từ đầu. Nhưng bát nước hất đi không bao giờ hót lại được, đã sai rồi thì sai lại càng nối tiếp sai. Tôi đã từng nghĩ, nếu như Đồng Tư Thành không ra nước ngoài, có thể anh cũng sẽ không thể sánh bước cùng Nghiêu Vũ đến hết con đường, bởi quan điểm, tư tưởng của Đồng Tư Thành và Nghiêu Vũ ngay từ đầu đã không có sự tương đồng, hoàn cảnh gia đình Nghiêu Vũ khác xa gia cảnh nhà Đồng Tư Thành, đó cũng là điều dẫn đến con mắt và thái độ ứng xử trước cuộc sống của hai người hoàn toàn khác nhau. Nghiêu Vũ cho rằng chỉ cần hai người yêu nhau thì tất cả khó khăn đều có thể dễ dàng vượt qua; nhưng Đồng Tư Thành lại cho rằng cuộc sống nghèo khó sẽ khiến vợ chồng đau khổ nảy sinh mâu thuẫn, vì thế anh không dám mạo hiểm. Nhưng khi Hứa Dực Trung xuất hiện, anh đã thực sự say mê, bao dung, thấu hiểu, dần chiếm trọn trái tim Nghiêu Vũ, anh thực sự là một người con trai tốt. Lúc đầu tôi cũng giống như Nghiêu vũ rất ghét Hứa Dực Trung, cảm thấy anh chàng đẹp trai này không giống với người ba mươi tuổi, bởi anh hay cằn nhằn, thực dụng, có quá nhiều mâu thuẫn xung đột với Nghiêu Vũ. Nhưng sau đó dần dần tôi cũng bị Hứa Dực Trung làm cho cảm động, sự chín chắn, tinh nghịch, thông minh khéo léo của anh, từ việc trộm chân nến cho Nghiêu Vũ, đến việc giả vờ không mang tiền bỏ trốn khỏi nhà hàng bị nhân viên phục vụ đuổi bắt được, rồi âm thầm sang tận Lhasa và tận mắt chứng kiến Đồng Tư Thành tìm thấy cô trước, hay tặng cô đôi khuyên tai hình giọt nước gián tiếp thừa nhận với cô tình yêu của mình,…tất cả những hành động đó của Hứa Dực Trung đã để lại ấn tượng sâu sắc trong trí nhớ của tôi, bỏ qua một anh chàng đẹp trai, tốt nết như vậy thật đáng tiếc biết bao. Chà, cũng may là Nghiêu Vũ đã yêu Hứa dực Trung, nếu không tôi sẽ hận cô ấy đến chết mất. Còn tình cảm của Tiêu Dương đối với Thiên Trần rất sâu nặng, mối tình đầu bảy năm gắn bó đã khiến cả hai đều cảm thấy ngọt ngào và day dứt. Tiêu Dương hiểu và cảm thông với những áp lực từ gia đình mà Thiên Trần phải gánh chịu, nhưng tôi nghĩ Tiêu Dương vẫn chưa cố gắng hết sức, bởi vì anh không biết tranh thủ tận dụng tình cảm tốt đẹp của bố mẹ Thiên Trần, cố gắng thay đổi mình để xoay chuyển tình thế, chứng minh cho bố mẹ Thiên Trần biết anh có thể bảo vệ và chăm sóc tốt cho cô. Nhưng có lẽ duyên phận gữa họ cũng chỉ được đến vậy, cứ khăng khăng đến với nhau bằng được cũng chưa chắc đã hạnh phúc, may mà cuối cùng Thiên Trần cũng tìm được hạnh phúc cho mình nhờ vào sự chỉ dẫn của trái tim!



Bài dự thi số 2: Mưa nhỏ hồng trần - Hạnh phúc mong manh

Tôi từng được xem bức tranh của một danh họa, trong bức tranh ông vẽ một trái táo đặt trên một chiếc ghế bị cụt mất một chân, trái táo là biểu tượng của tình yêu của hạnh phúc được đặt trên chiếc ghế cụt chân hàm ý chỉ sự chơi vơi, chênh vênh, dễ đổ vỡ của hạnh phúc của tình yêu. Hạnh phúc là gì? Đúng là một khái niệm khó lí giải mà ta không biết gọi tên, nhưng mỗi người chúng ta vẫn mải mê tìm kiếm trong hành trình cuộc đời mênh mông mà không biết rằng thực ra nó rất gần, là do ta không biết kịp thời nắm bắt lấy. Nghiêu Vũ, Thiên Trần, Tuệ An và Đỗ Lối là bốn cô gái khoa Văn tài sắc mỗi người một vẻ kẻ cá tính, người dịu dàng, người tham vọng, kẻ lại bất cần. Bốn cô gái được Trang Trang xây dựng trong tác phẩm Mưa nhỏ hồng trần cũng như bao người khác đi tìm hạnh phúc của đời mình trong cái dòng đời nghiệt ngã, cuối cùng khi nếm trải đủ cay đắng trên mình mang theo bao vết sẹo do thời gian để lại mới tìm thấy nó và hiểu ra: Hạnh phúc rất gần, gần trong gang tấc.

Nghiêu Vũ sinh ra trong gia đình cha có quyền, mẹ có tiền, lại được hai người đàn ông yêu cô hết mực. Tạo hóa liệu có phải ưu ái cô quá? Đồng Tư Thành – mối tình đầu say đắm của cô, tuổi thanh xuân tươi đẹp cô đều trao gửi tất cả cho anh, nhưng nó bị chôn vùi bởi khoảng cách 200 mét trong sân bóng của trường đại học nơi tình yêu họ bắt đầu. Tình yêu của Nghiêu Vũ chỉ đơn giản là được vui vẻ chẳng cần quan tâm đến những tằn tiện vụn vặt của cuộc sống, không cần biết đến một cuộc sống không tiền sẽ như thế nào. Đáng tiếc điều đó Đồng Tư Thành lại không thể cho cô. Bốn năm không đủ để quên một người, cũng không có cách nào thôi không nhớ một người. Trái tim cô vẫn rung động bởi miền kí ức đẹp đẽ, trong trắng vô ngần ấy. Thế rồi Hứa Dực Trung xuất hiện trong cuộc đời cô như một ngã rẽ định mệnh không hề báo trước, mang lại cho cô bao cảm xúc giận hờn, đố kỵ, ghen tuông mà trước đây cô chưa từng rải qua. Từ xa lánh đến dần chấp nhận tình cảm của Hứa Dực Trung rồi yêu anh nhưng thẳm sâu trong trái tim cô vẫn còn góc khuất dành riêng cho những kỉ niệm ngọt ngào của mối tình đầu.

Tình yêu với Thiên Trần là lãng mạn, là nồng nhiệt bên người cô yêu thương và được mọi người xung quanh chúc phúc. Tình yêu của cô với Tiêu Dương là bảy năm đẹp đẽ nhất trong thanh xuân của một người con gái cuồng nhiệt cùng đắm say hết mình để rồi sụp đổ trước bức tòa thành kiên cố bởi sự ngăn cản của gia đình. Đứng trước lựa chọn khó khăn bên tinh bên hiếu bên nào nặng hơn, cô đã lựa chọn tình thân, lấy một người đàn ông ba mẹ chọn cho mình làm người cùng cô đi suốt cuộc đời. Bao sự nồng nhiệt yêu thương cô dần chôn vùi trong cuộc hôn nhân không tình yêu, khiến cô thấy sợ hãi trước tình yêu, tự thu mình vào chiếc vỏ tự gặm nhấm nỗi buồn đau. Tần Huyên đến với cuộc đời cô như cơn gió nhẹ không mạnh mẽ mà nhẹ nhàng mơn trớn, âu yếm yêu thương giúp cô lấy lại sự tự tin, chấp nhận tình yêu của anh một lần nữa.

Hạnh phúc của Đỗ Lối là ganh đua, là đố kỵ ham muốn chinh phuc giành được tất cả những gì mình muốn. Tình yêu với cô là tranh cướp được từ tay người khác dù phải giở thủ đoạn đê hèn. Chứng kiến tình yêu tan vỡ của ba mẹ làm cô khát khao được yêu thương, thèm muốn một gia đình toàn vẹn. Nhà nghiên cứu tâm lí Triệu Cách Vũ đã từng nói: “Tình yêu của đàn ông có thể đánh đổi bằng địa vị và danh lợi còn tình yêu của phụ nữ có thể đánh đổi bằng danh dự và mạng sống”. Cô tranh đấu, giành giật cuối cùng vẫn không còn người đàn ông nào ở lại bên cô, chỉ một mình lẻ bóng ôm trái tim bị tổn thương ra đi trong câm lặng.

Còn Tuệ An, cuộc sống êm đềm yêu rồi kết hôn, cô sống thầm lặng chấp nhận hạnh phúc tổ ấm với Trương Lâm Sơn. Cứ tưởng rằng bánh răng vẫn se quay đều mà êm ả bỗng nó chợt khỏi quỹ đạo ban đầu, người chồng cô tôn thờ và yêu thương lại ngoại tình với người bạn của mình – Đỗ Lối. Đau đớn, tủi nhục nhưng cô lại cam chịu kìm nén vì con của hai người, cũng là vì yêu anh. Giữ lại được chồng, giữ lại được gia đình trọn vẹn, duy nỗi đau từng bị lừa dối là không thể xóa bỏ.

Trang Trang quả thật không ngoa với danh xưng “nữ hoàng bách biến cố sự”. Cô không chỉ vẽ nên một bức tranh có đầy đủ các nét chấm phá mà còn kể một câu chuyện sống động rất thực tế đời thường. Nghiêu Vũ, Tuệ An, Thiên Trần và Đỗ Lối là ai? Là tôi, là chúng ta, là tất cả những người phụ nữ trên trái đất này. Các cô gái trong truyện rất đời thường không hề xa rời thực tế, hòa lẫn trong đám đông, ở họ có nét giống chúng ta, chúng ta có nét giống họ. Họ là biểu tượng của tất cả những người phụ nữ trên thế giới này, đều đi tìm hạnh phúc trong tình yêu. Người tưởng hạnh phúc nhất lại là người đau khổ nhất, người dã tâm tưởng chiến thắng tất cả lại là người cô đơn nhất, người kiên cường tự tin nhất lại là người mang trong mình nỗi niềm khôn tả, người tưởng vô tư nhất thực ra lại là người có nội tâm mãnh liệt suy nghĩ sâu sắc nhất. Đọc tác phẩm tưởng chừng như ta đang đứng trước một tấm gương lớn, khi nhìn vào gương ta cũng thấy mình trong đó. Hạnh phúc thực ra rất gần, gần trong gang tấc thôi mà cũng rất mong manh dễ vỡ, không phải ai cũng tìm thấy được. Tác phẩm gửi gắm: nhân sinh quan, giá trị quan, thẩm mĩ quan khá sâu sắc.

Tôi ngưỡng mộ Nghiêu Vũ và Thiên Trần, họ rất phu nữ. Tôi càng ngưỡng mộ Trang Trang, nhà văn của phụ nữ. Tôi tin với bút lực của Trang Trang và sự thấu hiểu quá trình hạnh phúc của phụ nữ của chị ấy sẽ làm vừa lòng tất cả chúng ta khi đi vào trang văn của chị.



Bài dự thi số 3: Những nẻo đường yêu

Mưa nhỏ hồng trần của Trang Trang là bức tranh muôn màu về cuộc sống, gia đình, tình yêu và hạnh phúc. Là một người phụ nữ tự nhận đã có chút kinh nghiệm sống khi đọc tác phẩm này, tôi rất đồng cảm với cô gái tên Tuệ An và Thiên Trần, Đỗ Lối bởi sự trải lòng trong tình trường của họ.

Tuệ An - Trương Lâm Sơn - Đỗ Lối là mối quan hệ cặp ba phức tạp. Tuệ An và Đỗ Lối vốn là bạn học của nhau, nhưng hai cô đều vấp phải bến tình của một người đàn ông ngoài ba mươi, mắt to mày rậm, là kiểu người đàn ông thô, phóng khoáng hình mẫu Tiêu Phong trong Thiên Long Bát Bộ. Tuệ An là vợ Trương Lâm Sơn, còn Đỗ Lối là người tình của Trương Lâm Sơn; bên vợ bên tình, bên nào cũng nặng lòng, bỏ bên nào cũng tiếc nuối. Phải chăng Trương Lâm Sơn quá tham lam?

Tuệ An đã hết lòng, toàn tâm toàn ý yêu Trương Lâm Sơn, cố gắng để trở thành vợ hiền. Là một cô gái cổ điển, dịu dàng, nết na, hiền thục, cô ít giao du, lấy chồng chỉ biết đến chồng, vì chồng cô đã dụng công học làm bếp. Nhưng thật đau lòng khi những buổi vắng nhà trong bữa cơm chiều của chồng ngày càng nhiều, hết lý do tiếp khách, lại bận việc cơ quan. Cô đâu dám cằn nhằn nửa lời, than vãn nửa câu bởi tôn trọng chồng và sợ làm tổn thương chồng. Ngày Valentine đến, cô đã rất chờ đợi ngày này, cô trang trí nhà cửa, mua hoa quả tươi, chuẩn bị những món ăn Trương Lâm Sơn thích. Bận rộn lên kế hoạch cho chương trình cho buổi tối thật lãng mạn bên chồng. Nhưng kết cục đổi lại bằng một cú điện thoại “tối nay anh lại có việc”. Cô cố kìm nước mắt và vẫn hi vọng, hi vọng chồng mình chỉ về muộn, có thể nhìn thấy tất cả những gì cô chuẩn bị. Cô đã đợi chồng đến rất khuya, rồi ngậm ngùi thu dọn mọi thứ. Khi phát hiện ra chồng mình có tình nhân, mà người đó lại là bạn học của mình, không giống như những người phụ nữ khác đánh ghen hay làm loạn với chồng. Tuệ An đã chọn cách nín lặng, âm thầm khóc và chịu đựng một mình. Lúc biết chồng có bồ, cũng là lúc cô biết mình có thai. Chính đứa con là người động lực lớn để cô tiếp tục bước tiếp và giữ Trương Lâm Sơn lại bên mình. Cô tìm mọi cách níu kéo chồng lại, không phải bởi cho cô, mà cho tương lai đứa trẻ trong bụng. Đây là tấm tình mẫu tử và tình phu phụ cô dành cho tổ ấm gia đình. Ngày đứa trẻ chào đời, niềm vui được trọn vẹn, bởi trước đó cô thấu hiểu nguyện vọng muốn làm cha của chồng, muốn có cháu ẫm bồng của bố mẹ chồng, nay tất cả đã được thỏa ước. Khi nhận được bó hoa cát cánh mà Đỗ Lối gửi tới, Tuệ An biết trong cuộc ganh đua này cô đã thắng; nhưng cô cảm thấy mình vẫn buồn, hoang mang, bải hoải, không còn hơi sức. Cô nghĩ thì ra làm mẹ thực sự làm người ta chín chắn và nhẫn nhịn hơn.

Nếu tình yêu Tuệ An dành Trương Lâm Sơn là thứ tình cảm vợ chồng, thì tình yêu Đỗ Lối dành cho Trương Lâm Sơn là thứ tình già nhân ngãi non vợ chồng. Đây là thứ tình khiến cô đau khổ, yêu trong sự dè bỉu, chê bai của người khác. Thực lòng Đỗ Lối rất yêu Trương Lâm Sơn, nhưng cô gặp phải rào cản lớn, Trương Lâm Sơn đã có vợ, có con. Anh ta không thể vất bỏ vợ con để chạy theo cô. Cuối cùng cô đã từ bỏ, bởi cô nhận ra rằng nếu tiếp tục cô sẽ càng khiến mình, khiến Trương Lâm Sơn, Tuệ An và đứa con của họ thêm đau lòng.

Hai người đàn bà cùng đau khổ về một người đàn ông và ngược lại. Thứ tình yêu mà họ dành cho nhau ngoài đời đâu thiếu, nhưng dù sao truyện vẫn cứ là truyện, bởi nó có một cái kết đẹp cho một cuộc tình, trước mắt ta vẫn là một gia đình hạnh phúc.

Cũng là người phụ nữ mang mệnh truân chuyên, Thiên Trần lại khiến tôi thương cảm ở một khía cạnh khác. Cũng là yêu mà không thể sống cùng người mình yêu như Đỗ Lối, nhưng Thiên Trần ám ảnh tôi hơn bởi cô đã một lần sang ngang, một lần lỡ dở. Yêu Tiêu Dương bảy năm, cô đã phải chịu đựng bao áp lực từ gia đình. Sự lựa chọn giữa gia đình và tình yêu đối với cô gái nhỏ bé này là quá khó khăn, khổ sở. Cô không thể vô tư mà chọn Tiêu Dương bởi gia đình cô không đồng ý, cô cũng không thể làm theo ý gia đình để buông tay tình yêu bởi đó là nhịp đập trái tim cô. Sự lôi kéo, giành co của hai phía khiến cô chông chênh, mệt mỏi. Càng cố giữ thế cân bằng cho cả hai phía thì cô càng đau lòng, bởi mâu thuẫn, khoảng cách giữa họ ngày càng lớn. Cô từ bỏ Tiêu Dương trong đau đớn để lấy một người theo ý bố mẹ. Tưởng lấy chồng là xong, lấy chồng là chấm hết. Nhưng đấy mới là khởi đầu những chuỗi ngày đau khổ khác mà thôi. Sự lạnh nhạt của chồng khiến cô không ngừng nhớ đến sự dịu dàng, luôn chăm sóc ân cần của Tiêu Dương. Nhưng bây giờ đã quá muộn, cô không thể quay lại với Tiêu Dương được nữa. Trong công việc cô là người quyết đoán, sắc sảo bao nhiêu thì trong tình cảm cô lại thiếu tự tin và lúng túng bấy nhiêu. Thiên Trần trong những ngày làm vợ đã rất cô đơn, càng ngày cô càng mất niềm tin vào thứ gọi là tình yêu và hạnh phúc. May mà có Cỏ Mùa Xuân luôn làm bạn tâm giao trên mạng với cô. Những lời động viên kịp thời của anh đã khiến cô cân bằng được tình cảm. Khi mất hết niềm tin vào người chồng hờ hững cũng là lúc hi vọng trong cô về thứ hôn nhân theo sắp đặt đã cạn kiệt. Một lần lỡ dở trong tình yêu, đổ vỡ trong hôn nhân đâu dễ khiến người phụ nữ mở lòng thêm lần nữa, nhất là với cô gái như Thiên Trần. Nhưng Cỏ Mùa Xuân, hay chính anh chàng Tần Huyên đã làm được điều đó. Thiên Trần đã cảm động tấm lòng và tình yêu chân thành của anh, đã dần mang hình bóng của anh trong trái tim của mình.

Chính ba cô gái này đã khiến tôi hiểu hơn về hạnh phúc gia đình và cách để bảo vệ nó. Yêu không nhất thiết là cứ phải ngồi nhìn nhau, mà quan trọng là cả hai cùng phải hướng về một phía! Đỗ vỡ trong tình yêu, không có nghĩa cánh cửa làm lại từ đầu đã hoàn toàn khép chặt lại với bạn và thật sự hạnh phúc chính là tranh đấu!



Bài dự thi số 4: Mong em như cỏ đợi mùa xuân

Ngôn tình ồ ạt vào Việt Nam, cái tên Trang Trang gắn sau các tác phẩm Duyên kỳ ngộ, Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng, Từ bỏ em kiếp sau nhé,… cũng theo đó bị cuốn sang. Nhưng điều mà không phải tác giả viết ngôn tình nào cũng làm được đó chính là những thứ họ viết ra thực sự lôi cuốn, thu hút độc giả, được độc giả đón đợi, cổ vũ và về phương diện này, tôi thiết nghĩ Trang Trang đã rất thành công tại thị trường độc giả Việt Nam. Các bạn của tôi yêu Trang Trang bởi văn phong trong sáng, mạch văn logich, điểm nhìn đa dạng, nhân vật cá tính, tình tiết hấp dẫn; còn với tôi, tôi yêu Trang Trang bởi quan niệm sáng tác được định hình rõ xuyên suốt các sáng tác của cô “Viết là để kể lại những câu chuyện cảm động tai nghe, mắt thấy, để dựng lại những nhân vật ấn tượng đã gặp đâu đó ngoài đời nhằm đem đến cho bạn đọc những phút giây thư giãn”. Trang Trang đã rất thẳng thừng nói ra mục đích viết để thỏa mãn lòng mình, để giúp người đọc có những phút giây giải trí, chứ không phải truyền bá luân thường đạo lý về tình yêu.

Tôi thích sự thẳng thắn đó, không úp mở, lòng vòng. Đã nói là giải trí, vậy thì tôi cũng hết lòng giải trí và coi đó đích thực là trò chơi ngôn ngữ, khi đọc tôi tận lòng trải nghiệm các cung bậc ái ố hỉ nộ cùng nhân vật, đến khi cái dấu chấm hết to đùng tọa lạc ở cuối sách tôi ngẩng đầu, chép miệng buông “hay” tán thưởng và không chút ngậm ngùi hay nuối tiếc. Tôi cũng thích cái cách nói “Thế giới nội tâm là một khu vườn đầy hương sắc, đầy những ước mơ và hy vọng. Cuộc đời cũng nhờ đó mà nở hoa”. Tại sao ư? Vì nó đời, nó thực là như vậy, mỗi con người là một mảnh đời riêng, mỗi mảnh đời riêng đều có những mảnh tình riêng, mỗi mảnh tình riêng lại có những trải tình riêng! Trang Trang chinh phục tôi đơn giản là vì thế!

Chờ đợi và dõi theo những tác phẩm của Trang Trang được dịch và phát hành tại Việt Nam, tôi háo hức vô cùng, bởi cái thú giải trí duy nhất của tôi là đọc sách. Vi vũ hồng trần hay chính là Mưa nhỏ hồng trần đến với tôi cũng không phải chuyện lạ, tôi ngấu nghiến thưởng thức tác phẩm như người bị bỏ đói giải trí lâu ngày. Lần một vẫn chưa thỏa, tôi nhai lại lần hai để ngặm nhấm cảm giác của mình. Vi vũ hồng trần vì sao thỏa mãn tôi? Bởi mỗi sự lựa chọn, mỗi quyết định của mỗi nhân vật đều là những thứ tôi đâu đó gặp ngoài đời. Yêu là gì mà tại sao tốn bao nhiêu bút mực cũng không thể lý giải nổi?

Phải chăng:

Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt

Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

-Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Yêu, Xuân Diệu

Tôi nghĩ trạng huống này là cảm nhận chung của tất cả mọi người, những sinh vật biết yêu. Gợi được hứng thú với tôi nhất không phải là một Nghiêu Vũ có vẻ ngoài bất cần, cá tính mạnh, nhưng bên trong nồng hậu, bao dung, luôn sống hết lòng trong tình bạn và tình yêu; không phải một Tuệ An cổ điển, đằm thắm, dịu dàng, nữ tính; không phải một Đỗ Lối thông minh, tài sắc, đầy tham vọng; mà là một Thiên Trần quyết đoán trong công việc, từng lưỡng lự, từng đổ vỡ trong tình yêu sánh vai cùng Tần Huyên cuối tác phẩm.

Ngay từ lần gặp gỡ trong cuộc phỏng vấn đầu tiên, Thiên Trần đã để lại ấn tượng trong lòng Tần Huyên. Xem nào, tôi nhớ khi đó Tần Huyên chừng ba bảy, ba tám tuổi, là người Phương Bắc, mắt to mày rậm, cử chỉ nho nhã, trí thức hơn Trương Lâm Sơn. Không chỉ sự xinh đẹp, hoạt bát, tự tin của cô phóng viên mạng thời sự Đào Thiên Trần đã gây ấn tượng mạnh với anh, mà chính lời đề nghị táo bạo với bài phỏng vấn “độc quyền” của cô đã thách thức và hấp dẫn anh. Tần Huyên đã âm thầm, lặng lẽ bên cạnh cô ba năm, nhưng cô không hề hay biết, thì chẳng phải Tago đã viết “khoảng cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt em, nhưng em không biết tôi yêu em” đó sao? Tần Huyên điềm tĩnh, biết kiềm chế, đang ở độ tuổi ngoài ba mươi, cái tuổi hấp dẫn nhất, tinh lực dồi dào, từng trải, hiểu phụ nữ nhất. Anh cũng từng đổ vỡ hạnh phúc gia đình, người vợ đầu của anh rất đẹp, là một người mẫu, nhưng không hợp với quan niệm sống của anh, họ chia tay. Thiên Trần trong mắt Tần Huyên là một tinh cầu vũ trụ mới lạ hoàn toàn, cô đẹp nhưng ấn tượng mạnh nhất với anh là khi tranh luận, mắt cô giống như ánh đèn có thể điều chỉnh được, từ từ sáng lên, cuối cùng long lánh như pha lê và miệng lưỡi sắc như dao. Anh đã tiếp cận cô với cái nick Cỏ Mùa Xuân, để rồi chứng kiến một mối tình sâu nặng rơi vào ngõ cụt, một cuộc hôn nhân thất bại đánh bại tinh thần cô. Anh thương cô gái luôn bị tình cảm gia tình và tình yêu chi phối ấy. Anh thực lòng muốn chăm sóc nâng niu cô. Họ quyết định gặp nhau, anh kiên trì ở bên cô, đi đi lại lại giữa hai thành phố, chỉ vì bên ấy có cô - nơi phát ra tiếng gọi của tình yêu. Tôi rất thích cảnh anh đeo tạp dề rửa bát cùng cô; thích cách anh phân tích vấn đề “Nếu ở tuổi đôi mươi, tôi sẽ ngông cuồng tìm mọi cách buộc em đồng ý. Nhưng Tần Huyên bây giờ, có thể cho em, ngoài sự ngông cuồng, còn là cảm giác an toàn, thứ mà em cần nhất”; thích cách anh tỏ tình “Anh cầu hôn lại, lấy anh nhé?” rất mộc mạc, chân tình; thích sự tự tin “nhất định em sẽ yêu tôi, chỉ mình tôi” của anh. Tôi tin là như vậy!

Tôi thích hai mảnh ghép này, tuy không hoàn hảo bởi đều là những mảnh tình ghép lại, nhưng ghép lại đâu có nghĩa là không đẹp và kém phần lung linh. Thiên Trần đã không còn là Thiên Trần thất bại thảm hại trong tình yêu, thiếu quyết đoán khi đứng giữa gia đình - người tình nữa; cô đã thoát xác trở thành con người dám sống và dám chịu trách nhiệm cho chính hạnh phúc của bản thân mình. Còn Tần Huyên cũng không còn là người đàn ông thành đạt nhưng không hạnh phúc nữa, anh đã dám yêu và theo đuổi tình yêu của chính mình. Họ đã hạnh phúc!

Câu chuyện mong em như cỏ đợi mùa xuân với một cái kết đẹp, tôi tin không chỉ có ở trong sách, mà nó sẽ thực sự đến với những ai biết trân trọng, gìn giữ tình yêu!

 

Bài dự thi số 5: Vẻ đẹp của loài hoa cát cánh

Đỗ Lối là nhân vật trong Mưa nhỏ hồng trần bị Trang Trang ngược đãi, phải chăng điều đó hợp với quy luật “hồng nhan đa truân”? Một người con gái đẹp, thông minh, sắc sảo, khôn ngoan, sống có tham vọng tại sao lại phải chịu bất hạnh?

Bạn và tôi đều biết, Đỗ Lối không yêu Hứa Dực Trung, cô tìm cách lấy lòng anh, chiếm lĩnh tình yêu của anh là do cô ghen ghét và đố kỵ với Nghiêu Vũ. Ngay từ nhỏ cô đã coi Nghiêu Vũ là khắc tinh của mình. Tại sao ư? Bởi, Nghiêu Vũ cái gì cũng tốt: gia đình khá giả, bố mẹ sống hòa thuận, hạnh phúc, luôn dễ dàng có được mọi thứ, nhưng vẻ ngoài luôn tỏ ra dửng dưng, bất cần tất cả; còn cô có gì ngoài mặc cảm về một gia đình bố mẹ ly dị và khát khao được hưởng tình yêu trọn vẹn? Trong mắt mọi người cô luôn bị đem ra so sánh với Nghiêu Vũ và lợi thế bao giờ cũng không thuộc về cô. Khát vọng có được mọi thứ Nghiêu Vũ có, suy cho cùng cũng là tâm lý rất con gái. Ở khía cạnh này, phải khẳng định Đỗ Lối đáng thương, đáng được đồng cảm hơn đáng ghét và đáng bị lên án.

Nhưng, Đỗ Lối đã dốc cạn tình để yêu Trương Lâm Sơn. Người đời thường lên án kẻ thứ ba và cho rằng đó là kẻ khốn nạn chuyên phá vỡ tổ ấm gia đình của người khác. Tôi lại không nghĩ hoàn toàn là như vậy, bởi cái tổ ấm ấy nếu bản thân nó không có vết rạn vỡ, không có mâu thuẫn, bất đồng thì làm gì có cơ hội cho kẻ thứ ba xen vào. Thứ nữa đâu phải kẻ thứ ba nào cũng muốn như vậy. Đỗ Lối không cố ý tiếp cận, tán tỉnh Trương Lâm Sơn, nhưng tạo hóa trêu ngươi lại để cô phát hiện ra, cô và Trương Lâm Sơn dù nói chuyện gì, thì quan điểm cũng giống nhau đáng kinh ngạc. Nên chăng đó là sự đồng điệu của tâm hồn? Hơn nữa, người chủ động dẫn dụ cô lún sâu vào mối tình tay ba ấy là Trương Lâm Sơn, vậy tại sao người ta chỉ ném đá cô? Chính nụ hôn bất ngờ của Trương Lâm Sơn đã khiến cô bàng hoàng không biết làm gì. “Trương Lâm Sơn từng trải dày dạn, Đỗ Lối là con chim nhỏ. Anh khơi bùng ham muốn trong cô bằng thứ không khí sặc mùi đàn ông ngang tàng của anh. Trong quán bar Trương Lâm Sơn bất chấp xung quanh, liên tục hôn cô, say đắm và điên cuồng. Sự mạnh mẽ và ngang tàng của anh hoàn toàn đánh gục Đỗ Lối. […] Anh tham lam chạy theo lửa dục vừa bùng không thể dừng lại, khiến cô từ cự tuyệt, phản kháng đến phục tùng”. Càng yêu Trương Lâm Sơn, Đỗ Lối lại càng nhận ra anh là người phù hợp nhất với cô, anh chín chắn, điềm đạm, dịu dàng, có tham vọng, quan trọng nhất là anh yêu cô. Khi biết tin Tuệ An có thai, lòng cô rối như tơ vò, đôi mắt hạnh đào của cô lúc nào cũng ăm ắp nước, chất chứa khổ đau. Cô hiểu được tâm sự của anh, ước muốn và niềm hạnh phúc lớn được làm bố của anh, nghĩ đến Tuệ An và đứa bé rồi liên tưởng đến chuỗi ngày cơ cực của mẹ, nhớ lại nỗi tủi thân không có một gia đình trọn vẹn của mình ngày nhỏ. Mặc dù có yêu anh đến mấy, hai người có hợp nhau như bánh răng cưa đến cỡ nào, thì cô mãi mãi vẫn là người đến sau, là kẻ thứ ba. Cô không muốn Tuệ An và đứa trẻ giống như cuộc đời của mẹ cô và cô, cô lại càng không muốn hủy hoại danh tiếng và tiền đồ của Trương Lâm Sơn. Thật lòng không muốn làm khó anh. Cô chọn cách buông tay, chạy trốn tất cả, rời xa tình yêu mà bấy lâu mình tôn thờ! Bởi thế tình yêu của Đỗ Lối mang vẻ đẹp của loài hoa cát cánh - loài hoa tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng, vô vọng.

Khi đọc đến đoạn Đỗ Lối lặng lẽ hướng về phía có Trương Lâm Sơn, rồi âm thầm khóc một mình ở vườn hoa bệnh viện, quyết định rời xa tình yêu của mình. Tôi thật sự rất thương cô gái này. Tôi nghĩ tất cả phụ nữ trên thế giới này đều xứng đáng được hưởng hạnh phúc và sống trong tình yêu. Tôi biết Trang Trang đã chừa ra một khoảng trống để hình tượng Đỗ Lối tỏa sáng. Cô đã thật sự trưởng thành và biết cách yêu một người. Tình yêu không chỉ là tận hưởng mà đó còn là sự tận hiến, biết nghĩ cho người mình yêu và hạnh phúc với những gì người mình yêu có. Đến đây thật sự hình ảnh một Đỗ Lối nhỏ nhen, ích kỷ, tư lợi đã mất sạch, chỉ còn lại một Đỗ Lối đáng thương, đáng trân trọng và đáng được mọi người nể phục mà thôi. 

Cũng không thể phụ định, Trang Trang đã xây dựng Đỗ Lối trở thành nhân vật phản diện thành công nhất. Thứ nhất đây là nhân vật nhận được nhiều sự chú ý và gây nhiều tranh cãi nhất, mà số người yêu mến nhân vật này tôi dám chắc là ít hơn số người lên án nhân vật này. Thứ hai đây là nhân vật làm nền và tôn lên bức tranh hạnh phúc tròn đầy cho các nhân vật còn lại, bởi hạnh phúc là gì nếu không có thứ gọi là bất hạnh đứng cạnh nó?



Bài dự thi số 6: Mưa nhỏ hồng trần – Đi qua nỗi đau là hạnh phúc?

Theo học ngành tâm lý, thường ngày tôi hay đọc nhất là mục tâm sự, mục tội phạm trên báo và tiểu thuyết tình cảm hoặc trinh thám. Hầu như tuần nào tôi cũng đọc một cuốn mới. Bạn tôi đến nhà thường thắc mắc, phải chăng tôi đang “hồi tin” khi thấy giá sách tôi toàn những cái tên nghe rất “sến”. Tôi hay cười và gật đầu. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, tại sao tôi đọc nhiều tiểu thuyết thế, trong khi đó là thế giới ảo, được xây từ tưởng tượng của tác giả, còn công việc tôi làm luôn là người thực việc thực. Sau đó tôi lại tự “vỗ về” đọc để học cách hành văn, sau này đặng viết một tác phẩm từ những khuôn mẫu mình đã gặp kia.

Mỗi lần mua sách, tôi đều đọc thử, có thể là phần trích của nhà xuất bản trên web, có thể là vài trang lướt vội trong hiệu sách, thế nên hầu như những cuốn tôi mua đều có chung một đặc điểm: Nhiều biến cố. Đôi khi tôi hay cho đó là “bệnh nghề nghiệp” nhưng quả thật trong khi người khác ngại đọc dài thì tôi thường mua những bộ dài tập, bởi càng “trải” nhiều cảnh, tôi càng phản ứng nhanh hơn trong công việc. Tôi mua “Mưa nhỏ hồng trần” vì tôi hay đọc sách Quảng Văn và cũng thích Trang Trang qua lần đọc “Duyên kỳ ngộ”. Dù cái bìa màu hồng và cái tên của nó thơ thơ nhưng tôi tin vào ngòi bút Trang Trang, cuốn sách nhất định không phải là một thế giới được tô hồng.

Có lẽ mục đích đọc tiểu thuyết của tôi là khá rõ ràng, tôi đọc để tìm những tình tiết, tôi muốn xem con người có thể bị đặt vào những tình huống nào và họ sẽ làm gì trước bước ngoặt ấy. Trang Trang thật biết cách làm thỏa mãn tôi, “Mưa nhỏ hồng trần” không chỉ có một cặp đôi như các tiểu thuyết khác mà có tới bốn đôi với những vấn đề khác nhau của cuộc sống.

Tôi thấy các nhân vật trong “Mưa nhỏ hồng trần” không ai là không từng tổn thương dù họ không hẳn sinh ra trong những hoàn cành éo le. Nghiêu Vũ, Hứa Dực Trung, Thiên Trần sinh ra trong gia đình khá giả, có địa vị, có học thức. Đồng Tư Thành, Tiêu Dương, Tuệ An tuy gia thế không nổi bật nhưng cũng là thường thường bậc trung. Đỗ Lối tuy là bố mẹ ly hôn nhưng cũng không thiếu thốn tình thương. Bản thân họ đều là những nam thanh nữ tú, trai tài gái sắc. Hạnh phúc với họ tưởng như nằm trong tầm tay, vậy mà hóa ra lại không dễ dàng có được.

Nghiêu Vũ, bố có quyền, mẹ có tiền, bản thân cô có niềm tin vào một tình yêu thuần khiết như mối tình của bố mẹ. Thế nhưng Nghiêu Vũ sớm bị Đồng Tư Thành cho một gáo nước lạnh. Trên đời chẳng thiếu những đôi đang yêu nhau thì một trong hai người phải đi xa một thời gian, trước tình huống này tôi thường thấy có ba loại lựa chọn: Hoặc cưới rồi đi, hoặc chờ đợi nhau, hoặc chia tay. Thường thì chờ đợi nhau là lựa chọn phổ biến. Nghiêu Vũ là người thuộc số đông ấy, cô nghĩ rất đơn giản, hai người tình cảm rất tốt, hai năm cũng không dài, cô sẽ ở đây đợi anh. Đáng tiếc Đồng Tư Thành không thuộc số ấy, anh muốn chia tay để hai bên không ai rơi vào cảnh chờ đợi vô vọng. Nhiều người có thể nói Đồng Tư Thành không bình thường, thực dụng, lạnh lung. Nhưng tôi đồng tình với anh, cuộc sống chắt chiu của bố mẹ bao năm qua anh chứng kiến, cuộc sống sinh viên anh phải gồng mình lên phấn đấu học tốt đồng thời cũng phải lao đi kiếm tiền lo cho bản thân, lo cho người yêu không cho anh được mơ màng về cơm áo gạo tiền. Cái quan trọng hơn với anh lúc đó là sự nghiệp, là kiếm tiền, chưa phải tình yêu. Trang Trang không miêu tả kỹ Đồng Tư Thành đau như thế nào sau quyết định ấy, nhưng cá nhân tôi đoán, anh có lẽ chưa đau. Anh còn nhiều việc phải làm hơn nơi cái chân trời mới mở ra kia.

Nhưng Nghiêu Vũ thì rất đau, cô không khóc, không đập phá đồ đạc, không bỏ về nhà nhưng mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi món ăn đều nhắc cô nhớ tới anh, hai năm ròng rã, cô không thể quên anh. Hứa Dực Trung bị Nghiêu Vũ thu hút từ lần gặp đầu tiên. Anh biết cô chưa quên được người yêu cũ, nhưng anh vẫn theo đuổi, bày đủ trò để gây chú ý với cô. Dần dần, không ý thức, Nghiêu Vũ đã để Hứa Dực Trung bước vào con tim mình. Lúc này Đồng Tư Thành áo gấm vinh quy, cũng quay lại theo đuổi Nghiêu Vũ, mô típ tình tay ba lặp lại. Lần này Nghiêu Vũ chọn Hứa Dực Trung, đúng như cách Đồng Tư Thành chọn lúc trước. Tôi nghĩ, lựa chọn nào hợp với hoàn cảnh ấy. Thời sinh viên Nghiêu Vũ có thể hài lòng với một anh chàng yêu chiều hết mực. Nhưng khi đi làm, một người đàn ông cùng chí hướng và luôn tin tưởng cô mới đủ để cô trao gửi. Qua nỗi đau, Nghiêu Vũ đã có hạnh phúc.

Thiên Trần còn gian nan hơn Nghiêu Vũ, từ bỏ mối tình đầu bảy năm, cắt đứt nguồn năng lượng vô hạn từ Tiêu Dương, Thiên Trần những tưởng lựa chọn của mình sẽ đúng, ít ra mọi người đều được bình yên. Hóa ra, cô héo hắt, chồng cô trầm lặng. Nhức lâu không bằng đau luôn, cuộc hôn nhân của Thiên Trần nhanh chóng đi đến hồi kết. Không bố mẹ, không người yêu, không ai thấu hiểu cho nỗi đau của Thiên Trần, ai cũng cho là cô gàn dở, không biết điều, chỉ anh chồng là ủng hộ, anh có lẽ cũng cao thượng, có lẽ cũng quá đau. Thiên Trần trắng tay sau lần đánh cược cùng số phận, cô cũng chẳng còn dám tin vào tình yêu và hạnh phúc. Nhưng Cỏ Mùa Xuân không cho cô bỏ cuộc, anh kéo cô vào một tình yêu mới, một hạnh phúc mới.

Tuệ An đơn giản là người phụ nữ của gia đình, cô hiền lành, ấm áp nhưng như thế  chưa đủ cho một người đàn ông thành đạt, tình yêu của cô dành cho chồng dịu dàng như nước, trong trẻo mát lành, còn người đàn ông của cô lại thấy thiếu một bầu máu nóng, một chút kích thích, một cái gì bùng cháy. Thế là, anh có tình nhân, tình nhân của anh lại là cô bạn học của vợ, Tuệ An đúng như mẫu hình phụ nữ nhẫn nhịn ngoài đời, biết mà phải làm như không biết, lặng lẽ chiến đấu giành lại người chồng. Trời cho cô đứa con mong đợi, cho cán cân lệch về bên cô. Nhưng giây phút Đỗ Lối từ bỏ, Tuệ An thấy sao mà xa xót, cô là kẻ thắng, nhưng được lại gì, một ông chồng không toàn tâm toàn ý yêu cô, một mái nhà không còn là tổ ấm, chỉ có đứa con là nguồn vui đích thực.

Qua những câu chuyện của các nhân vật, dù mức độ triệt để có khác nhau, nhưng tôi tin, trong cuộc đời này, bên kia nỗi đau là hạnh phúc.



Bài dự thi số 7: Bí mật tình yêu
   
“Trong bốn người, em không nhạy cảm như Thiên Trần, không dịu dàng như Tuệ An, không xinh đẹp như Đỗ Lối. Anh rất lạ lùng, cũng đã nghĩ rất lâu, xin lỗi anh không thể nói ra, thích gì ở em…”. Tình yêu là vậy đấy, nó khiến con người ta không thể nắm bắt và lý giải. Hứa Dực Trung, anh yêu Nghiêu Vũ không phải bởi thứ gì cả, chỉ bởi Nghiêu Vũ là chính cô. Ngay từ khi gặp mặt anh đã chú ý đến cô, cảm thấy cô hết sức thú vị, cá tính. Mặc dù ở bên Đỗ Lối thông minh, xinh đẹp nhưng sức hút của tình yêu khiến con tim anh không ngừng thổn thức vì Nghiêu Vũ. Những lần lái xe trong vô thức đứng dưới nhà Nghiêu Vũ, ngồi đó thâu đêm, lòng thường vu vơ nhớ đến hình bóng cô mà không thể lý giải. Những câu nói đả kích của cô, sự né tránh của cô, sự tức tối của cô khiến con tim anh như bị bóp nghẹt. Tình yêu trong anh với cô lớn dần lên, đến lúc không thể chịu được bùng lên, hóa thành nụ hôn nồng cháy, mãnh liệt thiêu đốt mọi nhớ nhung, thổn thức. Ánh mắt anh dịu dàng “nhìn cô mềm như cỏ dây mọc trên đầm nước, quấn chặt lấy cô, lặng lẽ kéo cô chìm xuống, cô như giẫm trên đầm lầy đặc cỏ dây, không thể nào nhấc chân, mỗi lần động đậy là cảm giác mất trọng lượng. Tim bồng bềnh trôi”. Cách anh hôn cũng thật đáng yêu, đó là nụ hôn nhẹ nhàng kéo dài, mang hơi thở của sự chiếm lĩnh; đó là nụ hôn cuồng bạo như lửa, quyết liệt mà chiếm đoạt, cuốn phăng mọi ý nghĩ của cô. Từ cơ thể anh tỏa ra một thứ mùi hấp dẫn những kẻ khác giới!

Tình yêu của Hứa Dực Trung đã gửi gắm tất cả vào đôi khuyên tai hình giọt mưa thủy tinh với thông điệp “Anh đã yêu em”. Chắc hẳn các bạn nữ, ai cũng muốn có được một người tình lãng mạn và tinh tế như vậy. Một người tình đẹp trai, lịch lãm, tinh nghịch, dí dỏm, chung tình, chín chắn, mạnh mẽ, sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu, là bờ vai, lồng ngực vững chắc, ấm nóng cho chị em. Trên đời này, còn không một người tình như thế? Hứa Dực Trung đã khiến Nghiêu Vũ phát bực, giận dỗi và cũng khiến cô phì cười, quên hết mọi thứ vương vất, khó chịu trong lòng; cũng là người khiến cô cảm động đến rơi lệ bởi sự hi sinh quá lớn mà anh dành cho cô. Tình yêu của anh dành cho cô đủ tất cả mọi cung vị: thấp thỏm, dỗi hờn, nhớ nhung, đắm đuối, chờ đợi; đắng chát, mặn mà, ngọt ngào, chua xót,… Cô đắm chìm trong đó một cách từ từ và không thể thoát ra được.

Vậy bí mật của tình yêu nằm ở đâu? Nằm ở phía Hứa Dực Trung hay ở bên Nghiêu Vũ? Phải chăng đó là hành trình họ tìm thấy trong mắt đối phương chỉ có hình bóng của mình, hay đó là việc những tâm hồn đồng điệu tự tìm đến với nhau, hoặc phải chăng đó là những trái tim thổn thức vì nhau mà đập lỡ nhịp; hay đó là tất cả cũng bởi tại yêu?!

(Viết cho Hứa Dực Trung - Người tình lý tưởng nhân đọc xong Mưa nhỏ Hồng Trần của tác giả Trang Trang)



Bài dự thi số 8: Trọn đời bình an

Trong cuộc đời của mỗi người, chúng ta rồi sẽ gặp rất nhiều người, vài người trong số họ sẽ đi cùng ta một đoạn đường, có thể ngắn, cũng có thể dài. Nhưng chỉ có một người đi cùng ta phần đường cuối cùng, người ấy có thể đến sớm cũng có thể đến muộn trên đoạn đường ta đi. Tùy theo cách định mệnh sắp đặt cho mỗi người.

Giữa thời đại mà tiểu thuyết ngôn tình đầy rẫy, thì Mưa nhỏ hồng trần không thể gọi là đặc sắc được. Nhưng cái tôi thích ở nó là câu chuyện về những con người lướt qua trong đời nhau. Với tôi thì truyện không có nhân vật chính, nó như một cuốn sổ ghi chép lại số phận của các cô gái. Nghiêu Vũ, Tuệ An, Thiên Trần và Đỗ Lối, những cô bạn gái tình cờ gặp lại nhau trong một buổi tiệc. Nói là tình cờ nhưng vẫn thấp thoáng đâu đấy bàn tay của số phận.

Bạn đã từng nghe về một truyền thuyết buồn chưa?! Truyền thuyết nói rằng, ngày xửa ngày xưa, có hai người rất yêu nhau. Rồi một ngày, người con trai bỏ đi. Để lại người con gái với trái tim héo mòn theo tháng năm. Nếu nói về bốn cô gái thì Nghiêu Vũ là người may mắn nhất trong tất cả. Hồi trẻ, cô dành những năm đẹp nhất đời mình cho Tư Thành. Cô yêu anh với những gì thuần khiết nhất. Nhưng đời chưa bao giờ là màu hồng cả. Tư Thành bỏ cô lại để đi đến một nơi xa xôi, vì tương lai, vì sự toan tính của mình. Họ tan vỡ không ai là người có lỗi, cả hai đơn giản có những khái niệm sống khác nhau. Nếu Nghiêu Vũ chẳng sống trong sung sướng từ nhỏ, thì cô đã không mãi mơ về một tình yêu thuần khiết. Nếu Tư Thành bớt tính toán, bớt lý trí thì cả hai chắc có thể đã ở bên nhau.

Số phận đã sắp đặt như thế, Tư Thành chỉ là một người đồng hành với Nghiêu Vũ trên đoạn đường chẳng dài chẳng ngắn của cô. Hai năm sau, cô gặp định mệnh của đời mình, Dực Trung. Càng những người trái ngược nhau thì càng dễ thu hút hơn. Có lẽ vì thế mà họ yêu nhau như một lẽ hiển nhiên. Nhưng vào lúc ấy, Tư Thành lại quay về và làm rối tung mọi thứ lên. Hai năm, không dài mà cũng chẳng ngắn, nhưng hai năm ấy có vài thứ đã thay đổi, chẳng còn như lúc đầu nữa. Tình cảm của Nghiêu Vũ đối với Tư Thành cũng vậy, khi thời gian trôi đi, nó đã mai một rồi. Chắc có lẽ, cô không biết mình yêu Dực Trung từ lúc nào, nó như một thứ không phải do cô quyết định, yêu chỉ là yêu. Quá trình hai người đến với nhau chẳng đơn giản như họ mong. Nhưng chả phải kết quả mới là thứ quan trọng sao? Chỉ cần cuối cùng cả hai sống trọn đời an bình cùng nhau là được.

Ai trong chúng ta đều đã từng nghĩ, chỉ cần tình yêu thì có thể vượt qua tất cả mọi thứ. Nhưng rồi sau những trải nghiệm của cuộc đời, ta chợt nhận ra rằng, có nhiều thứ chỉ cần tình yêu là chưa đủ, vẫn còn nhiều thứ nhíu chân ta lại như tình thân chẳng hạn. Thiên Trần và Tiêu Dương cũng vậy, họ đã từng mơ mộng về ngôi nhà và những đứa trẻ cho riêng mình. Họ cũng từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì mọi chuyện đều có thể vượt qua. Nhưng họ không thể chỉ vì mối tình vài năm mà bất hiếu với cha mẹ mình. Tình yêu có thể cứu dỗi cuộc sống họ, nhưng nó cũng khiến họ chìm trong đau khổ. Càng yêu nhiều nỗi đau càng đậm sâu. Nhưng khi thời gian qua đi, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, có thể buồn, có thể vui, nhưng đã chẳng liên quan với nhau nữa rồi. Tiêu Dương sống một cuộc sống bình lặng, còn Thiên Trần sau tất cả những khổ đau cô cũng tìm được chỗ dựa cho mình. Người ấy đã chờ cô rất lâu rồi, anh đã như ngọn cỏ mùa xuân đứng đấy chờ cô. Tuy không nóng bỏng nhưng chẳng phải chỉ cần yên bình là đủ sao?

Đỗ Lối, một cô gái xinh đẹp nhưng lại lận đận trong chuyện tình yêu. Cô đáng trách nhưng cũng đáng thương. Lúc đầu, cô yêu Dực Trung, kiên nhẫn theo đuổi thế mà lại chẳng bằng một lần gặp mặt duyên phận với Nghiêu Vũ. Khi cô nghĩ đã tìm thấy tình yêu của đời mình thì lại là thứ tình cảm khiến người đời khinh bỉ. Mối tình ấy, muốn bỏ nhưng lại không nỡ. Chỉ có thể trách số phận bạc bẽo với cô quá. Nhưng đã từng có được, thế là đủ. Cuối cùng, cô đã có đủ can đảm bỏ lại tất cả những đau khổ phía sau, để bắt đầu lại ở một vùng trời mới. Đôi khi, trốn chạy cũng là một cách khôn ngoan khi đã có quá nhiều nỗi đau.

Theo tôi thì trong tất cả các cô gái, người đau khổ nhất chính là Tuệ An. Cả đời cô dành cho một người đàn ông, tưởng mọi chuyện sẽ mãi yên lành. Thế mà trời chẳng chiều lòng người. Người ngoài cuộc làm sao có thể hiểu được người trong cuộc thấy thế nào. Khi nhìn chồng mình ngoại tình với bạn, lại chẳng thể làm gì. Lòng cô đã tan nát. Có thể cô đã thành công khi kéo người đàn ông của mình về. Nhưng những gì Lâm Sơn làm, đã khiến trái tim cô vỡ vụn. Dù anh có cố gắng bù đắp thế nào đi chăng nữa, thì chẳng thể nào lại như lúc đầu. Khi một cái ly bị vỡ, dù cố hàng gắn thế nào thì nó cũng không thể như ban đầu.Trái tim cũng vậy. Những khoảng trống trong lòng cô, chỉ mình cô hiểu.

Suy cho cùng, thì không phải ai cũng may mắn như Nghiêu Vũ, hay chấp nhận làm Cỏ Mùa Xuân, và cũng ít người có đủ lòng vị tha để tha thứ như Tuệ An. Một đời người không ngắn mà chẳng dài. Yêu một người là điều khó khăn, để người đó yêu còn khó khăn gấp bội. Hiện tại dẫu sao vẫn là thứ quan trọng nhất. Quá khứ dù đẹp đến mấy thì cũng nên từ bỏ. Tương lai, là chuyện của ngày mai. Hạnh phúc nếu không trân trọng thì giống như lá bay vậy. Một khi đã tuột mất, chẳng thể nào có lại đươc.

Thật ra, ước mơ lớn nhất của một đời người vẫn chỉ là trọn đời bình an với người mình yêu. Và ai cũng hy vọng mình là thiên đường của ai đấy.  Nhưng không phải ai cũng có được thứ hạnh phúc xa xỉ ấy. Có những lúc, chúng ta cứ chạy mãi theo thứ xa vời mà làm mất đi hạnh phúc hiện tại. Trong cuộc đời, ta gặp hàng triệu người, nhưng mấy ai ở bên cạnh ta cả đời? Cuộc đời là những chuyến đi, đi để tìm người khiến mình muốn dừng chân. Cũng như An Ni đã từng nói, tình cảm là bài học suốt đời. Tình yêu là một thứ mong manh, và để giữ nó thì chưa bao giờ là dễ dàng.



Bài dự thi số 9: Nhất định sẽ hạnh phúc!

Khi ngồi gõ những dòng này, quả thật, tôi rất phân vân. Từ một cuộc phát động viết review do Quảng Văn tổ chức, tôi mới tìm đọc Mưa nhỏ hồng trần của Trang Trang – một tác giả trước giờ tôi không hợp gu. Đoạn mào đầu khá hấp dẫn, nhưng càng về sau lại càng dài dòng đúng phong cách Trang Trang. Tôi vẫn cố đọc, tự nhủ, tất cả vì phần thưởng. Mất hai ngày để hoàn thành hai cuốn sách gộp lại hơn ngàn trang, có những đoạn đọc rất lướt, rất dối, cũng có những đoạn đọc chậm rãi, đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Gấp trang sách lại, một ý nghĩ vụt qua: “Có viết review không?”. Viết, vì phần thưởng mà. Nhưng viết gì bây giờ. Khen thì chẳng biết khen gì, chê thì cũng chẳng nhớ có gì để chê. Những gì xuất hiện trong đầu, nếu viết ra e rằng nhìn dọc nhìn ngang cũng không giống một bài review lắm. Nhưng có những cảm xúc nhất định phải viết lại, không thể để nó vụt qua được.

Câu chuyện trong Mưa nhỏ hồng trần không mới. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp những tình huống, những hình mẫu tương tự ở những câu chuyện khác. Cái dở của Trang Trang là đã kể nó quá dông dài. Người đọc, Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới mỏng thôi, nhưng là cả đời người. Anh có thích nước Mỹ không? đâu cần chi tiết về sáu cô gái trong “Lục đại thiên hậu” thì độc giả vẫn biết họ đau như thế nào. Bản sắc thục nữ cũng chia đều đất diễn cho ba cô nàng, mà độ dài thì khiêm tốn hơn. Nhưng cái hay của Trang Trang cũng chính là ở đó, từ tốn, khoan thai, kể lại từng câu chuyện, buộc độc giả sống cùng nhân vật, kéo độc giả theo mình tham gia “truyền hình thực tế”.  Có một điều mà tôi rất thích ở Trang Trang, hiếm có tác giả ngôn tình nào sánh kịp, chính là thế giới trong các tác phẩm của cô luôn dung hòa được giữa công việc, cuộc sống và tình yêu. Có một cái gì đó rất thực, có một sức sống mãnh liệt cho các nhân vật. Ở đó, họ có những người thân, họ có công việc để họ hết mình, để họ bán mạng, để họ lo toan. Cuộc sống ấy gần gũi hơn với chúng ta, dù đôi khi nó hơi khô. Chuyện lang thang qua những làng quê để viết đề tài phóng sự trong nửa năm, chuyện công trình xây dựng, chuyện quy hoạch, chuyện thức đêm thức hôm để cày việc… ắt hẳn phải quen thuộc hơn là chuyện anh chàng đã đẹp trai mà còn giàu có cưng mình như báu vật, còn mình đi làm chỉ để mang tiếng không thất nghiệp, đúng không?

Và… Những gì tiếp theo đây, sẽ không còn liên quan nhiều đến “Mưa nhỏ hồng trần” nữa.

Trước Mưa nhỏ hồng trần, đã có những tác phẩm rất sâu sắc khiến tôi nhớ lại thanh xuân của mình, khiến tôi khép mi thừa nhận hôn nhân không phải màu hồng, đôi khi lại khiến tôi bắt gặp tôi, bạn, anh ấy ở một chi tiết nhỏ nào đấy… nhưng chưa bao giờ có một tác phẩm khiến tôi thảng thốt, dường như tất cả những người mình quen biết, đều bị nhốt chặt trong Mưa nhỏ hồng trần. Những diễn biến, những phận đời, dường như trải hết ra, phơi bày cả trước mắt tôi. Ở đó có những người bạn, những người yêu, những người thân, và có cả tôi.

Cuộc hôn nhân của Tuệ An và Trương Lâm Sơn, làm tôi nhớ lại câu chuyện của chị tôi. Chị tôi cũng như Tuệ An vậy, xinh đẹp, nhỏ bé, cả cuộc đời chị chỉ có một người đàn ông, người là mối tình đầu của chị, sau đó trở thành chồng chị. Khác Tuệ An ở chỗ, chị mau chóng sinh cho anh một bé gái, sở hữu cả nét đẹp của cha và mẹ. Nó lớn lên trong sung túc, thuận hòa, muốn gì được nấy. Còn chị, mải mê tận hưởng hạnh phúc mặc định là hiển nhiên, quên mất hạnh phúc là cần phải vun vén. Một ngày nọ, anh nói lên thành phố chơi, rồi chị không liên lạc được với anh. Chị gọi cho mẹ tôi để hỏi anh có ghé nhà không, khi biết là không có, chị cười, nghĩ anh ham chơi quên cả đường về. Một tuần sau, chị lại gọi, cười sặc sụa, kể anh điện về, nói là đang sống với người khác, chị không cần đợi anh về nữa. Chị nói với anh là, khùng quá. Ba ngày sau đó, chị gọi điện thoại cho mẹ, khóc, chị bắt đầu tin anh bỏ mẹ con chị rồi. Anh đi biền biệt cả năm trời, mặc cho chị khóc ướt gối mỗi đêm, mặc cho chị dẫn con lên tìm, mặc cho cô tình nhân liên tiếp gọi điện thoại khiêu khích chị. Suốt cả năm đó, những gì anh làm là, một lần gọi điện về hỏi, có người bạn chạy ngang nhà thấy đang tổ chức sinh nhật, sinh nhật ai vậy, một lần gọi về nói chị muốn làm gì anh cũng được, đừng đụng vào cô ấy, một lần về khóc lóc xin chị tha thứ, nhưng vài ngày sau ôm một mớ tiền đi tiếp. Một năm ấy, những gì con anh làm là, ra sức bảo vệ anh trước những lời dè bỉu của họ hàng, một lần buồn buồn nói với bạn “cha tui lên thành phố ở với bồ nhí rồi”, một lần tự hào nói “cha tui về rồi”, và một lần khẽ nói “cha tui lại đi rồi”. Còn chị, như một người điên, tìm mọi cách để níu kéo anh, khóc lóc năn nỉ anh quay về, thuê xã hội đen cảnh cáo anh, và rồi bất lực khóc. Chị cũng như Tuệ An, sẵn sàng tha thứ, miễn là anh quay về. Nhưng anh cũng như Lâm Sơn, chỉ muốn ly dị với chị, và anh khác Lâm Sơn, con anh không phải trẻ sơ sinh. Cuối cùng, khi chị tuyệt vọng nhất, anh lại trở về. Vì nhân tình của anh thấy anh thật sự không còn một xu dính túi, phũ phàng trở mặt với anh. Đỗ Lối yêu Lâm Sơn thật lòng, cũng từng dùng chút thủ đoạn, nhưng cuối cùng cô cũng hiểu ra, trả anh về với gia đình. Cô tình nhân và Đỗ Lối chỉ giống nhau một chỗ, họ là người quyết định người đàn ông đó sẽ đi cùng mình hay trở về với gia đình. Rồi thời gian qua đi, tình cảm gia đình là thứ duy nhất dìu ta qua những chặng đường tăm tối, hàn gắn bất cứ vết nứt sâu nào, nâng đỡ ta, dạy cho ta biết trách nhiệm và tình yêu của những người trưởng thành.

Mối tình đầu của Thiên Trần làm tôi nhớ lại một người bạn của thuở xa xưa ấy. Lúc ấy bạn tôi vừa yêu, vừa tôn thờ người đó. Thế giới nhỏ bé của bạn dường như chỉ có người đó. Mặc cho mẹ có phân tích, cấm cản và khóc nhiều như thế nào, bạn vẫn để ngoài tai. Mỗi lần cần đi chơi, bạn nhờ một người bạn thân đến chở, gặp người đó vội vã, rồi lại lên xe để bạn thân chở về. Vậy mà cái tình cảm khổ sở ấy, lén lút ấy lại cứ lớn dần lên, cùng vượt qua bao kỷ niệm, bao vui sướng, bao giận hờn, tan hợp luân phiên. Mối tình đầu của bạn là năm 18 tuổi, bền bỉ suốt 7 năm dài, dù giận lâu đến đâu cũng lại quay về bên nhau, ai cũng chờ đợi thiệp báo hỉ, vậy mà cuối cùng lại kết thúc bằng một lý do cỏn con. Một năm sau, người đó, cũng giống Tiêu Dương, cuối cùng mệt mỏi kết hôn vội vã với một cô gái khác mà bạn không được mời. Bạn của tôi nói, vì anh ấy yêu bạn nên không mời bạn. Có lẽ vậy. Nhưng nhìn anh vui vẻ bên vợ và con, rồi có lúc bạn phải hiểu, thời gian và những người gắn bó, sẽ dần làm phai nhạt rất nhiều tình cảm của tuổi trẻ.

Cuối cùng là câu chuyện của tôi. Tôi đã từng yêu một người, trải qua những kỷ niệm ngốc nghếch nhất, mà cũng bình yên nhất. Rồi người ấy, cũng như Đồng Tư Thành, vì hoạch định đã vạch sẵn, vì tương lai của cả hai mà đi du học, trước khi đi cũng nói lời chia tay, vì không muốn ai phải đợi ai. Tôi chính là Nghiêu Vũ trong truyện, nhưng lại không phải là Nghiêu Vũ, vì tôi nói không chờ đợi, nhưng bản thân lại vô thức đợi chờ. Trong tôi lúc nào cũng tưởng tượng, ngày anh trở về, tìm tôi và xin quay lại, tôi nên giả vờ kiêu ngạo để anh phải năn nỉ, để anh phải đeo đuổi lại từ đầu, hay chỉ cần anh nói, anh sai rồi, tôi sẽ vùi vào lòng anh mà khóc. Chỉ tiếc rằng, anh của sau này, chia tay là hết, an tâm tiếp nhận một tình yêu mới. Ngày xưa anh cũng là Dực Trung, khó khăn lắm chúng tôi mới đến được với nhau. Cũng có những lúc giận hờn gắt gỏng, cũng có bình tĩnh phân tích đúng sai, cũng có lặng lẽ ngồi bên nhau. Rồi cũng có một Đồng Tư Thành khác khi chia tay đã lâu rồi, vẫn viết những dòng tâm sự lên mạng, không hề biết rằng tôi đều đọc được, làm tôi bật khóc như một đứa trẻ. Còn bạn trai tôi lúc đó, cũng chính là cái cảm giác tin cậy, tôi nói với anh, em đang khóc. Anh hỏi, vì sao. Tôi nói, bạn trai cũ của em, thì ra suốt bao nhiêu năm qua, vẫn nghĩ về em, vẫn nhớ em, lặng lẽ yêu em. Anh nói, anh thật không ngờ, có một người có thể yêu một người nhiều đến thế, lâu như thế. Rồi anh hỏi, em đừng giận, có phải em còn yêu người đó. Tôi biết, phải khó khăn lắm anh mới chat được với tôi những dòng đấy, tôi biết ngồi ở một nơi khác, anh bứt rứt, khó chịu, gõ rồi lại xóa, rồi lại gõ, mới gửi đến tôi cái câu mà anh thật lòng đang trăn trở, bằng một giọng điệu từ tốn, và sẵn sàng chấp nhận mọi đáp án. Tôi chỉ khẽ cười, ngốc ạ, chỉ là cảm động thôi, nếu còn yêu, em sẽ không bao giờ quen anh.

Ai đó đã nói rằng, có hai cách để quên đi một người, một là bắt đầu một mối tình mới, hai là ngày nghĩ đêm nghĩ, đến một ngày mệt mỏi nhận ra, mình đã quên người đó rồi. Tôi ở trường hợp thứ hai. Dằn vặt, đau khổ, nghĩ hoài, cuối cùng nhận ra, tất cả chỉ còn là hồi ức. Chỉ đến khi Trang Trang khơi nó lên, tôi mới có thể mỉm cười, mọi thứ đã nhẹ nhàng trôi qua. Tôi không được như Nghiêu Vũ, Thiên Trần, cũng không biết tương lai có như Tuệ An không, cùng lắm tôi chỉ là Đỗ Lối, tiếp tục tìm kiếm một tình yêu mà mình thuộc về. Nhưng ít ra Mưa nhỏ hồng trần gieo vào lòng tôi một hạt mầm hy vọng, rằng, “phụ nữ không thể không hạnh phúc”.




Bài dự thi số 10: Tình yêu vốn chỉ có hai người, nhưng hình như một số người vẫn không biết đếm

“Tình yêu vốn chỉ có hai người, nhưng hình như một số người vẫn không biết đếm”. Tôi đã từng đọc câu nói ấy ở đâu đó, lúc ấy tôi vừa buồn cười lại vừa thấy rất tâm đắc. Câu chuyện về người thứ ba vẫn luôn là vấn đề muôn thủa.

Đọc “Mưa nhỏ hồng trần” của Trang Trang, thêm một lần nữa mối quan hệ tình cảm giữa ba con người lại xuất hiện. Tình yêu, hạnh phúc của  Trương Lâm Sơn - Tuệ An và sự xuất hiện của người thứ ba - Đỗ Lối.

Đỗ Lối - một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, thông minh và sắc sảo. Tôi nghĩ cô là một hình tượng đáng mơ ước của nhiều phụ nữ. Tuy nhiên, chỉ vì sự ghen ghét, đố kỵ đã làm nên một Đỗ Lối lắm mưu mẹo và cũng bởi vì tình yêu, cô đã trở thành người thứ ba chen chân vào hạnh phúc của một gia đình.

Tôi thiết nghĩ, Đỗ Lối có thể sẽ hạnh phúc nếu cô ấy bớt đố kỵ, bớt tranh giành, bớt thủ đoạn. Cô ấy không có tất cả những điều cô ấy mong muốn nhưng cô ấy lại có nhiều thứ mà người khác mong có được: sắc đẹp và trí thông minh.

Trong mắt Đỗ Lối, Trương Lâm Sơn là một người đàn ông hoàn hảo, là người phù hợp nhất với cô. Anh chín chắn, điềm đạm, dịu dàng, có tham vọng và quan trọng nhất là anh yêu cô, chỉ có điều anh đã có gia đình, hơn nữa vợ anh - Tuệ An, lại là bạn của cô. Không gặp anh thì cô đau khổ, nhớ nhung nhưng gặp rồi lại dằn vặt, đau đớn.

Với tôi, Đỗ Lối đáng trách nhiều hơn đáng thương bởi những gì mà cuối cùng cô ấy nhận được cũng vì cách suy nghĩ và lựa chọn của cô ấy. “Hạnh phúc là biết bằng lòng với những gì mình đang có”, Đỗ Lối không bằng lòng nên cô có thể giành giật hạnh phúc từ người khác. Khi Đỗ Lối thân mật với Trương Lâm Sơn, cô còn cố tình để Tuệ An nhìn thấy, để Tuệ An phải đau khổ, phải thấy sự thật mà buông tay. Đỗ Lối dám yêu và cũng dám lấy đi tình yêu, hạnh phúc từ người khác, vì thế những sóng gió, khổ đau mà cô ấy phải chịu đựng như một lẽ tất yếu của cuộc sống.

Nhờ cuộc gặp gỡ và trò chuyện với Hứa Dực Trung, Đỗ Lối đã biết dừng lại đúng lúc để không làm tan vỡ một gia đình. Cô thôi hi vọng vào những gì Trương Lâm Sơn đã nói, thôi hi vọng rằng Trương Lâm Sơn sẽ li dị Tuệ An để đến với cô. Đỗ Lối ra đi nhưng vết thương lòng cô gây ra cho người ở lại thì vẫn còn đó. Tuệ An hận Trương Lâm Sơn, hận Đỗ Lối, cô đã mất hi vọng, mất khao khát đối với hôn nhân “Người từng yêu, đã yêu người khác, tình từng lưu luyến, quá mong manh”. Còn với Trương Lâm Sơn, mất Đỗ Lối là anh đã mất đi tình yêu đích thực, quay trở về bên Tuệ An chỉ còn là ràng buộc, là trách nhiệm. Tuệ An rồi sẽ ra sao nếu sống với một người không còn tình yêu với mình, với một người chồng mà chỉ còn trách nhiệm với đứa con mà thôi?! Tương lai này tôi không dám đoán định, nó là cánh cửa mở ra suy nghĩ và cách nhìn nhận riêng của mỗi người.

Tôi thường không có cái nhìn thiện cảm với người thứ ba, và có lẽ người đời cũng chẳng ai chấp nhận những con người như thế! Tôi không ủng hộ những con người chen chân vào cuộc sống của người khác dù với mục đích nào đi chăng nữa, dù là vì vật chất hay tình yêu bởi với tôi tất cả cũng chỉ là bao biện.

Kết thúc truyện, Trang Trang đã để cho Đỗ Lối ra đi và tôi nghĩ đó là kết thúc cần thiết nhất đối với Đỗ Lối. Kết thúc để cô khép lại tình yêu với Trương Lâm Sơn và cũng đồng thời mở ra cho con một lối rẽ mới, một con đường mới, một cuộc sống mới. Đó cũng là một trong những thông điệp tình yêu, cuộc sống mà Trang Trang muốn gửi gắm đến người đọc thông qua tác phẩm “Mưa nhỏ hồng trần”.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ gặp được người ta yêu đích thực, dù đạt được hay không, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Hãy cứ sống, cứ yêu và tận hưởng tình yêu, chỉ có điều đừng bao giờ dẫm đạp hay có suy nghĩ chen chân vào hạnh phúc của người khác để tìm hạnh phúc cho chính mình. Bạn biết đấy, yêu và đau, gần nhau lắm!!!



Bài dự thi số 11: “Mưa nhỏ hồng trần” - Đau khắc buông.
 
Tôi ngồi viết những dòng này khi vừa đọc xong “Mưa nhỏ hồng trần” của Trang Trang và vừa kịp cho cuộc thi viết cảm nhận về cuốn sách này của Quảng Văn. Có thể nói đây là cuốn sách của Trang Trang mà tôi thích nhất. Lãng mạn mà vẫn thực tế, đổ vỡ mà vẫn lạc quan.

Nhưng trong bài viết này tôi chỉ muốn nói một chuyện: Tôi thích tính logic trong cách xây dựng tình huống truyện của tác giả. Bốn đôi đều có những quãng đường ly - hợp trong hành trình tình yêu, nhưng những ly - hợp đó luôn khiến tôi bị thuyết phục, tôi nghĩ có lẽ vì Trang Trang đã viết về nó dưới sự dẫn dắt của quy luật “Đau khắc buông”. Chí ít là tôi thấy thế.

Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bên nhau xây mối tình đầu thuần khiết suốt thời sinh viên. Dắt tay nhau qua những tháng ngày chỉ nhìn vào mắt nhau để thấy tình yêu lung linh nơi đó. Nhưng một ngày, cách ngày bước vào thánh đường không xa, Đồng Tư Thành dứt khoát nói lời chia tay, lý do có vẻ rất vớ vẩn, vớ vẩn đến mức Nghiêu Vũ nghe mà cũng ngẩn ngơ không hiểu. Cuộc nói chuyện của hai người diễn ra rời rạc chậm rãi, anh theo lý của anh, cô hoang mang vì chẳng có gì bám víu. Đồng Tư Thành khơi ra, Nghiêu Vũ là người kết thúc, anh không cần cô nữa, níu kéo có ích chi?

Vậy nhưng hai năm sau, anh trở về, lại tìm đến Nghiêu Vũ, chẳng phải để nối lại hay sao? Hai năm qua, cô ở lại thành phố xa lạ này, chẳng phải là để đợi Đồng Tư Thành hay sao? Hai người họ hai năm trước cơ bản chưa xong chuyện, cơ bản chưa thể buông tay. Gần một năm nữa họ lặng lẽ bên nhau, chờ đợi trở về ngày xưa. Nghiêu Vũ chông chênh giữa hai người đàn ông. Đồng Tư Thành nhận ra Nghiêu Vũ đang dần tách khỏi con đường của anh. Nhưng anh không cam lòng. Sao anh phải cam lòng? Cô không còn yêu thì đã sao? Chỉ cần cô đồng ý ở bên cạnh anh là đủ rồi. Đồng Tư Thành chưa đến mức bất chấp thủ đoạn nhưng cũng không mấy khách khí khi dùng thủ đoạn. Lừa dối thì đã sao? Anh chỉ cần thêm thời gian để thuyết phục Nghiêu Vũ. Anh tin thế. Ngày qua ngày, anh cứ cố chấp không buông tay, dù là thứ anh có được chỉ là tình thương, không phải tình yêu, tình yêu kia anh đã từng có nhưng nay anh không còn giữ được nữa. Cũng có lúc Tư Thành định buông tay, nhưng anh không làm được. Chỉ đến khi Nghiêu Vũ bị tai nạn, anh mới làm được. Nhiều người nghĩ Đồng Tư Thành ân hận, tôi không nghĩ thế, tôi cho là Đồng Tư Thành đau nên đã buông được. Đồng Tư Thành là người hiểu nhất, Nghiêu Vũ lái xe quay lại giữa đêm, chẳng phải vì anh, chỉ là vì Hứa Dực Trung, ở đâu có Hứa Dực Trung là Nghiêu Vũ muốn ở đó. Mọi cố gắng níu kéo của Đồng Tư Thành khác nào chất xúc tác khiến Nghiêu Vũ thêm thương nhớ Hứa Dực Trung. Là người duy nhất trong ba người nhận thức điều đó, Đồng Tư Thành không đau mới lạ. Nhưng cũng chỉ có trải qua cảm giác đau đến cùng cực như thế, Đồng Tư Thành mới có thể buông tay được. Ba năm đau để quên được bốn năm hạnh phúc.

Cũng như Đồng Tư Thành, Đỗ Lối dành cho Trương Lâm Sơn tình yêu đầu say đắm đam mê. Hứa Dực Trung nhắc nhở, Nghiêu Vũ cảnh cáo, Tuệ An điều tra… Chẳng có gì làm Đỗ Lối từ bỏ, cô có thể suy nghĩ, có thể chùn bước, nhưng chưa thể từ bỏ. Thậm chí, lần gặp nhau trên núi, Đỗ Lối là cố ý cho Tuệ An thấy cảnh cô thân mật với Trương Lâm Sơn, vì sao phải ra đòn độc như vậy? Chẳng phải là muốn một đao kết liễu hay sao? Đỗ Lối muốn Tuệ An đau mà buông, không ngờ, người đau hơn lại là cô. Tuệ An chẳng phản đòn, Trương Lâm Sơn vẫn hứa sẽ ly hôn nhưng Đỗ Lối đã không còn đủ sức để nhận lấy kết quả mà cô tưởng mình luôn mong muốn ấy. Đau nên buông, Đỗ Lối chọn rời xa Trương Lâm Sơn mãi mãi.

Thiên Trần và Tiêu Dương, bảy năm giằng kéo, mấy lần đấu tranh, cuối cùng cũng đều vì đau mà buông. Thiên Trần đau như xé khi thấy tình yêu của mình khiến bố mẹ suy sụp, không khí gia đình căng như dây đàn. Tiêu Dương đau khi thấy người yêu ngày càng héo mòn vì sức ép từ hai phía. Hai người trầm mình trong nỗi đau hai năm như thế thì buông. Nhiều người có thể không hài lòng với sự lựa chọn của đôi này, nhưng tôi thì đồng tình. Theo tôi tình yêu không đau đớn thế. Vì thế tôi ủng hộ suy nghĩ: Đau khắc buông!

Tôi thấy tuy là ngôn tình nhưng “Mưa nhỏ hồng trần” không theo motip cũ, ca ngợi những mối tình khắc cốt ghi tâm. Tình yêu, con người trong truyện đều rất đời thường, rất thực tế trong suy nghĩ và hành động cho nên cách giải quyết mâu thuẫn, thắt nút mở nút của truyện tôi nghĩ chẳng khác mấy so với tư vấn gỡ rối trên báo tôi hay đọc. Và có lẽ chính vì thế tôi thích “Mưa nhỏ hồng trần” hơn cả trong số sáng tác của Trang Trang.



Bài dự thi số 12: Đời người không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió...

Biết đến nhà văn Trang Trang qua các tác phẩm đã được Quảng Văn Books xuất bản như “Duyên kì ngộ”, “Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuống”, “Từ bỏ em kiếp sau nhé” nhưng phải thực sự đến bộ sách “Mưa nhỏ hồng trần” tôi mới cảm thấy được hết cái hay, cái tinh tế trong từng lời văn câu chữ của tác giả. Từng tác phẩm của cô là cả một quá trình suy ngẫm, tìm tòi và thử nghiệm. Các tác phẩm ra mắt đa dạng phong phú ở mọi thể loại, được bạn đọc đón nhận và yêu mến đã chứng tở sức hút cũng như biệt tài thiên phú về sáng tác. Nếu như ở tác phẩm “Phụ nữ thực tế đàn ông phát cuồng” Trang Trang là người đi tiên phong trong việc đề xướng tuyên ngôn “Phụ nữ không thể không hạnh phúc” thì đến “Mưa nhỏ hồng trần” tuyên ngôn đó càng được thể hiện một cách mạnh mẽ và có phần phá cách hơn trước. Bộ truyện dài 2 tập nhưng không mang đến cho bạn đọc sự nhàm chán, cách thể hiện câu truyện mới này như giúp cho những người đàn ông hiện đại hiểu rõ một điều rằng: “Phía sau sự thành công của người đàn ông là bóng dáng người phụ nữ” và những chị em phụ nữ ngày nay cũng nên tự hào rằng một người phụ nữ thành công không chỉ là sự thăng tiến trong sự nghiệp mà còn là có một mái ấm gia đình hạnh phúc, nơi người chồng và người vợ yêu thương chăm sóc, giữ vững ngọn lửa tình yêu ấy.

Ở Trung Quốc nữ văn sĩ Trang Trang được mệnh danh là “Nữ hoàng cố sự bách biến” (nữ hoàng của những câu chuyện không bao giờ lặp lại) và Mưa nhỏ hồng trần đích thực là minh chứng tiêu biểu nhất cho nhận định trên. Trong thế giới của cánh cổng đại học, nơi mà con người ta ghi dấu quãng đời thanh xuân tươi đẹp nhất bốn cô gái khoa Văn hiện lên như những bông hoa tươi tắn, rực rỡ nhất, hừng hực sắc xuân. 4 cô gái là 4 cá tính, 4 cuộc đời và 4 hướng đi khác nhau nhưng ở họ tôi thấy đều tựu chung một điểm là đều khao khát có được hạnh phúc đích thực trong cuộc đời. Có thể trong cuộc sống bạn sẽ bắt gặp Thiên Trần cá tính, Tuệ An dịu dàng, Đỗ Lối tham vọng và cả những người bất cần như Nghiêu Vũ. 4 tính cách đó như đại diện cho những tuýp người trong xã hội hiện đại giúp cho cuốn sách mang màu sắc đa dạng và hiện thực hơn. Nhân vật đầu tiên tôi ấn tượng đó chính là Nghiêu Vũ , cuộc sống của cô khá lí tưởng với sự yêu thương đùm bọc của gia đình, nhưng chính sự yêu thương vượt mức đó đã vô hình tạo ra một rào cản, một vỏ bọc khép mình khiến cuộc sống vốn tưởng rằng toàn màu hồng của cô chỉ là lớp mặt nạ hoàn hảo che dấu cho sự cô đơn, lạnh lẽo trong trái tim, để lại di chứng là căn bệnh tự kỉ, sự tự ti vì nghĩ rằng các bạn học quý mến mình do điều kiện gia đình lí tưởng. Đây là 1 tâm lí khá phổ biến trong giớ trẻ ngày nay, điều này được Trang Trang đưa vào câu chuyện một cách tự nhiên, không hề khô khan những vẫn khiến độc giả phải suy nghĩ. Cuộc sống đại học của Nghiêu Vũ trôi qua trong sự che dấu thân phận thật, tự nhiên sống một cuộc đời mới trong sự vô tư, làm một cô gái giản dị, không hào nhoáng, bóng bẩy. Ở đó cô được mọi người, thầy cô, bạn bè quý mến, chia sẻ, hòa nhập vào cuộc sống sinh viên. Theo tôi đó chính là liều thuốc hữu hiệu nhất chữa lành căn bệnh trầm cảm cho Nghiêu Vũ.  Những tưởng cuộc sống ấy sẽ theo cô đến khi tốt nghiệp nào ngờ sóng gió lại bất chợt ập đến khiến mối tình thanh mai 4 năm qua vụt tan trong thoáng chốc, để lại vết dằm in hằn trong tim Nghiêu Vũ. Cuôc tình với Đồng Tư Thành thật đẹp như mơ nhưng cũng thật đau đớn khi lời chia tay được thốt ra trong sự luyến tiếc. Anh tuy vẫn đối xử tốt với Nghiêu Vũ nhưng từ lâu trong anh đã phần nào đoán ra gia thế gia đình cô. Nếu như Nghiêu Vũ mong muốn có một tình yêu giản dị, yêu hết mình mà không lo âu đến những vấn đề nào khác thì người cô yêu – Đồng Tư Thành lại có một suy nghĩ hoàn toàn đối lập, anh cũng khao khát được yêu thương nhưng trước khi sống trong sự hạnh phúc anh cần có một thứ gì đó đảm bảo cho tương lai của hai người, chính vì vậy anh quyết định chia tay cô để tìm kiếm những cơ hội mới cho mình. Trước biến cố đầy bất ngờ ấy trái tim thiếu nữ Nghiêu Vũ như run lên từng đợt, cảm thấy như mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt mình, quãng thời gian tươi đẹp đã qua hóa ra chỉ là cơn ảo ảnh mộng mị, kéo cô rơi sâu vào cái hố tuyệt vọng vì bị phản bội. Hạnh phúc vốn tưởng chừng như sắp đến ngày đâm hoa kết quả bỗng vợ vụn chỉ trong phút giây, Nghiêu Vũ sống như một linh hồn rời xa thân xác, bế tắc trong tuyệt vọng. Đúng như những gì Trang Trang chia sẻ: “Đời người không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Mỗi người phụ nữ thành công đều vất vả hơn những người khác sau những gì họ đã trải qua.” Theo suy nghĩ của cá nhân tôi, Trang Trang đã thả hồn mình vào Nghiêu Vũ, để xúc cảm điều khiển ngòi bút giúp cho cô gái ấy có những phút giây thăng trầm biến ảo, một cá tính rất đời và rất thực. Từ một cô gái lạc quan, yêu đời, tràn trề niềm tin ở những phần đầu, càng về nửa sau của câu chuyện, tính cách của Nghiêu Vũ đã có sự chuyển biến lớn, và cuộc đời vốn đầy ắp những điều bất ngờ tuyệt vời. Sau cú vấp ngã đầu đời tưởng chừng như đánh gục cô gái bé nhỏ , dường như vận mệnh đã sắp đặt cho cô 1 sự tình cờ, Hứa Dực Trung xuất hiện đột ngột trong cuộc đời tẻ nhạt lặng lẽ, như một cơn lốc bí ẩn đi qua cuộc đời cô và không có ý định rời đi. Anh là một người đàn ông diện mạo tuấn tú, rất phong độ, nho nhã, từng trải qua những thử thách trong đời nên ít nhiều có kinh nghiệm trong cách nhìn nhận sự việc, con người . Trong 4 cô gái khoa văn đa tài mỗi người mỗi vẻ, tại sao anh lại chú ý đặc biệt tới Nghiêu Vũ, điều gì từ cô đã thu hút anh, có lẽ chính sự giản dị, chân thành toát lên qua cái nhìn nhạy cảm của thiếu nữ đã đánh thức trái tim băng của hoàng tử lạnh lùng. Anh nhận ra tình cảm dành cho cô cứ lớn dần mỗi ngày, đủ để chứa trọn tâm trí anh. Anh yêu cô nhưng cô có đáp lại tình cảm ấy hay không  vẫn còn là ẩn số. Bởi vết xước từ mối tình đầu đã dai dẳng in dấu sâu đậm trong lòng cô, việc chấp nhận một mối tình mới, học cách chấp nhận một người khác bước vào thế giới của mình dường như là quá đỗi khó khăn. Song bằng chính tình cảm đích thực của mình, Dực trung đã dần chinh phục được con tim Nghiêu Vũ, đưa cô từ hố sâu đau thương tới cánh đồng tình yêu rực rỡ, để có được sự thành công đó hẳn Dực Trung đã phải nỗ lực hết mình, và tôi nghĩ động lực thôi thúc anh chinh phục cô đó chính là nhờ vào sự chân thành xuất phát từ con tim yêu đích thực. Việc cô đón nhận anh như một tia sáng ló lên sau đám  mây đen ủ rũ, đem đến một nguồn sinh khí mới, cô chấp nhận dựa vào bờ vai anh cũng như đặt chính cuộc đời hạnh phúc, sinh mệnh vào bàn tay rắn rỏi của người đàn ông cô tin yêu.

Quay trở lại với nhân vật Đồng Tư Thành, sau khi chia tay Nghiêu Vũ để tìm cho mình một cơ hội mới, những tưởng sự lựa chọn ấy là hoàn toàn đúng đắn nhưng thực ra trong anh vô hình vẫn tồn tại sự nuối tiếc,dằn vặt có lẽ anh cũng yêu cô, cũng rất muốn trân trọng cô bởi nào có ai nói chia tay là dứt khoát thôi không nhớ về người kia. Tôi tin tình cảm của anh dành cho Nghiêu Vũ là chân thật song ở anh thiếu đi sự quyết tâm, nếu anh đủ dũng cảm cùng cô đi hết con đường chông gai này thì định mệnh vốn dĩ đã an bài. Cho 2 người bên nhau. Việc ra đi lúc đó sau này ngẫm lại hẳn anh đã sai, để vuột mất cô rồi giờ đây hối hận. Với mong muốn được cô chấp nhận thêm một lần nữa, muốn bù đắp những nỗi đau anh gây ra cho cô, muốn lại được ôm cô vào lòng giờ đây đã quá xa vời, định mệnh vốn dĩ không sắp đặt hai con người này đến với nhau, chỉ có thể lướt qua trong lặng lẽ, để lại cho nhau yêu – hận. Lí trí dẫn lối tình yêu , phải chăng chính quyết định sai lầm năm ấy là bước ngoặt đưa số phận 2 con người xa thêm xa. Nghiêu Vũ giờ đây đã tìm thấy một bờ vai vững chắc, Tư Thành với cô lúc này như một người bạn tri âm tri kỉ, tuy không thể thành đôi song vẫn có thể vui vẻ nhìn nhận nhau như những người bạn tốt.

“Mưa nhỏ hồng trần” đúng như tên gọi nhẹ nhàng của nó. Cuộc sống của những người trẻ đều được thể hiện qua lăng kính thực. Nhân vật Đỗ Lối , luôn tính toán trong tình yêu , luôn so đo,  tính tự ái cao ngút, việc 2 người đàn ông đến với cô rồi ra đi trong thoáng chốc đủ để làm sụp đổ sự kiêu hãnh mà cô dựng nên. Cô nhà báo Thiên Trần tính cách mạnh mẽ, giỏi giang gắn với người tình Tiêu Dương trong 7 nắm thanh xuân. Dù kết quả của mối tình này không có kết quả do ngăn trở bởi địa vị, quyền lực, gia thế nhưng may mắn trong đời lại mang Tần huyền thông minh đến để bù đắp cho cô gái nghị lực này, chấm dứt thời kì trắc trở trong duyên số của cô. Tuệ An một tuýp phụ nữ sống âm thầm, lặng lẽ, tự cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có bên chồng con, hạnh phúc của cô tuy giản đơn nhưng vô cùng ý nghĩa. Tất cả các tuyến nhân vật đều thể hiện một khía cạnh cuộc đời riêng như những khối vuông ru- bic, mỗi lần xoay là một lần thay đổi trong số phận. 4 cô gái với 4 người đàn ông dù mỗi cuộc tình đều có những biến trở
khác nhau nhưng trong tiềm thức luôn mong muốn tìm thấy chân mệnh đích thực cho riêng mình.

Như một cơn mưa mát lành rải vào lòng độc giả “Mưa nhỏ hồng trần” là minh chứng thuyết phục cho tình yêu – thử thách- hạnh phúc 3 yếu tố quyết định luôn đồng hành cùng con người. Truyện có kết cấu chặt chẽ, những chi tiết nút thắt đều được giải quyết một cách ổn thỏa, không gây ức chế cho bạn đọc. Tựa sách gợi ấn tượng về sự tinh khiết, trong veo, không ồn ào, dữ dội, tinh thần của bạn khi nhập cuộc sẽ hoàn toàn thư thái. Cuốn sách của con người từng trải cho ta cảm nhận thấm thía về những số phận, những con người tuy chưa hoàn hảo, nhưng hạnh phúc khiến tôi mỉm cười khi gấp lại trang sách cuối. Mỉm cười để hi vọng, cuốn sách như một lời động viên chị em phụ nữ hiện đại hãy luôn tin vào tình yêu, cuộc đời vốn rất công bằng, sẽ có một ai đó ghé qua đời bạn và chân thành nguyện cùng bạn đi đến cuối con đường hạnh phúc này. Hạnh phúc không chỉ có màu hồng, hạnh phúc cũng phải tôi luyện trong thử thách mới trở nên rực sáng và bền vững. Cơn “mưa nhỏ” đi vào lòng bạn đọc, nhẹ nhàng, sâu lắng , để lại những dư vị thanh khiết của cuộc đời, nơi quãng thời gian tươi đẹp chính là tương lai hạnh phúc đang chờ ta phía trước.

P.s: Cám ơn Quảng Văn Books đã xuất bản bộ sách đặc biệt này trong dịp hội sách quốc tế tháng 9/2012 . Mới đầu e định bỏ dở giữa chừng khi viết review này bởi đây là lần đầu tiên em viết review cho sách, có lẽ sẽ rất nhiều khuyết điểm trong câu chữ, ngôn từ, nhưng lúc này e cảm thấy rất vui vì đã hoàn thành nó, dành 3 ngày để đọc trọn hết cuốn sách với những dòng tâm sự của cá nhân e về tác phẩm này khiến e thấy rất thích thú, rất vui khi đc tham gia cuộc thi này để trau dồi thêm kĩ năng viết lách. QV hãy tổ chức nhiều cuộc thi hấp dẫn hơn nữa nhé. E sẽ luôn ủng hộ QUảng văn :D



Bài dự thi số 13: Tình yêu như lửa...

Kết thúc những dòng cuối cùng trong “ Mưa nhỏ hồng trần” của Trang Trang, gấp cuốn sách lại lòng tôi vẫn vấn vương một thứ cảm xúc khó tả... Phải, chẳng dễ gì quên và cũng chẳng dễ gì giải thích cho những suy nghĩ mông lung và mơ hồ của chính mình, cho những trăn trở cùng nhân vật giữa yêu thương, thù ghét, giữa những hạnh phúc, đớn đau, với những bài học đắt giá mà đôi khi phải đánh đổi cả cuộc đời để có được. Tình yêu, hạnh phúc, khổ đau... tất cả vẫn hài hòa như một bản hợp âm của cuộc sống. Nó khiến tôi trăn trở.
Phải. Tôi trăn trở.

Có thể trong cuộc sống, cách nhìn nhận của mỗi người về tình yêu thường không giống nhau. Các nhân vật trong “Mưa nhỏ hồng trần” cũng vậy. Cách họ yêu và đau, cách họ đối mặt và giải quyết những nan đề trong cuộc sống không theo một khuôn mẫu nhất định. Con người riêng, cá tính riêng, trạng thái riêng, cảm xúc riêng nên tình yêu của họ cũng mang những sắc thái khác nhau.

Tính cách nhân vật được xây dựng, dù nổi trội hay có phần nhạt nhòa thì cũng đã thể hiện được đặc điểm, số phận của một con người.

Khi đọc truyện tôi có cảm giác mình đang đồng cảm cùng nhân vật. Mỗi một tình tiết, một sự kiện, một bước ngoặt đều khiến tâm trạng tôi thay đổi.

Tôi vốn nghĩ tình yêu rất đơn giản, chỉ là những thứ cảm xúc làm nên nó mới phức tạp.

Tình yêu của Nghiêu Vũ với Đồng Tư Thành là một mối tình sâu đậm, ngọt ngào và hạnh phúc. Nếu không có gánh nặng “cơm, áo, gạo, tiền” như người ta nói, tôi nghĩ biết đâu một kết thúc đẹp có thể sẽ đến với họ. Nhưng... cuộc sống vẫn luôn có chữ “nhưng” như thế, Đồng Tư Thành lại bị chi phối bởi gánh nặng vật chất nên quyết định chia tay Nghiêu Vũ. Có thể đó là duyên và cũng có thể đó là số phận!
Kết thúc thường luôn đi liền với sự khởi đầu - nếu chúng ta nhận ra. Nghiêu Vũ nhận ra cảm xúc thực sự của mình, tình yêu thực sự của mình khi cô đến với Hứa Dực Trung. Tình yêu cần niềm vui - bên anh cô hồn nhiên như một đứa trẻ, cười nói cả ngày. Tình yêu cần đồng cảm - bên anh cô cảm thấy anh thấu hiểu mình. Tình yêu cần cảm xúc, cần chân thành, cần cả những bao dung... Những điều ấy ở bên Hứa Dực Trung, Nghiêu Vũ đều cảm nhận được. Hứa Dực Trung - một chàng trai mà với tôi có lẽ là hoàn hảo đã trở thành điểm tựa cho cô gái Nghiêu Vũ bé nhỏ vượt qua những khúc mắc, những giằng xé trong lòng.

Qúa khứ là một khoảng thời gian dễ qua nhưng kỷ niệm lại là thứ vô hình, vô ảnh còn hằn lại thật sâu, mê mị hiện tại. Kỷ niệm của Nghiêu Vũ với Đồng Tư Thành như một khoảng sân đầy nắng, gió và tiếng cười trong veo, dẫu trải qua bao lần mưa giông gió giật vẫn vẹn nguyên yên lành bời được hong khô bằng nỗi nhớ và tiếc nuối. Đó là những kỷ niệm êm đềm, ngọt ngào của những tháng ngày hạnh phúc bên nhau mà Nghiêu Vũ vẫn thường xuyên nhớ đến. Đó cũng là ám ảnh nỗi đau khi Đồng Tư Thành quyết định chia tay cô với lý do muốn có một cuộc sống đủ đầy về vật chất. Sau hai năm du học trở về, anh mong muốn được hàn gắn lại tình yêu đã tan vỡ giữa hai người, nhưng Nghiêu Vũ vẫn lựa chọn hạnh phúc bên Hứa Dực Trung. Sự giằng xé giữa một bên là quá khứ, một bên là hiện tại khiến một cô gái có cá tính mạnh mẽ như cô phải mỏi mệt, đớn đau. Tôi đã nghĩ, sự xuất hiện của Hứa Dực Trung, tình yêu chân thành và mãnh liệt của anh đã là động lực thúc đẩy cô đi đến quyết định cho chính mình. Nếu như anh không đến, liệu Nghiêu Vũ có đủ quyết tâm rời xa Đồng Tư Thành để tìm một bến đỗ mới?? Cuộc sống vốn vẫn thế, và đôi khi muốn đưa ra được quyết định để thoát khỏi mớ bòng bong hỗn loạn, rối ren đến nghẹt thở, người ta cần cho mình một điểm tựa, một niềm tin nhất định.

Có những tình yêu để đi tìm hạnh phúc trọn vẹn và cái kết đẹp đến tận vô cùng. Nhưng cũng có những tình yêu chỉ để nhận ra rằng chúng ta không thể thuộc về nhau dù đều hiểu trong mỗi người vẫn cồn cào nỗi nhớ, vẫn khắc sâu hình ảnh của nhau, vẫn hiểu trái tim đau đớn khi buộc phải quay lưng bỏ lại những kỷ niệm đã thành hình phía sau mình. Đó là tình yêu của Thiên Trần và Tiêu Dương.

Bất kỳ một sự lựa chọn nào cũng khó khăn, đặc biệt là lựa chọn giữa tình yêu và tình thân. Thiên Trần - một cô nhà báo năng động, sôi nổi và nhiệt huyết trong công việc nhưng lại yếu mềm trong tình cảm. Sự phản đối gay gắt từ gia đình đối với tình yêu sâu đậm của cô và Tiêu Dương khiến cô bao lần khổ đau và dằn vặt. Họ đã yêu, đã cố gắng nhưng cuối cùng vẫn không thể bất chấp tất cả để đến được với nhau. Tình yêu kéo dài bảy năm kết thúc bằng nước mắt, bằng đớn đau tiễn người yêu của mình về một bến đỗ mới.

Tôi biết, đó là sự lựa chọn. Dù thế nào họ cũng đã lựa chọn và chấp nhận với quyết định của chính mình nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy lòng mình chùng xuống, thấy đồng điệu và thương cảm!

Tôi ghét sự thay đổi, đặc biệt là trong tình yêu, vì vậy tôi cứ hi vọng cảm xúc mà Trương Lâm Sơn dành cho Đỗ Lối chỉ là một cơn say nắng, hi vọng anh sẽ nhận ra để quay trở về bên Tuệ An với tình yêu đẹp vẹn nguyên như lúc đầu họ xuất hiện trong truyện. Tuy nhiên, kết thúc lại không như tôi mong đợi. Trương Lâm Sơn có quay về, nhưng trái tim lại mang một vết sẹo, vết sẹo ấy là tình yêu mãnh liệt, rực lửa với Đỗ Lối nhưng không có được kết thúc trọn vẹn. Và dù có quay về bên Tuệ An với sợi dây níu giữ bước chân anh là đứa con trai thì “điều duy nhất đáng tiếc là, anh hiểu, anh không thể lại có một tình yêu như lửa nữa”. Có nhiều độc giả không thích đọc đến cặp đôi Trương Lâm Sơn - Tuệ An vì nghĩ cuộc sống bình lặng đến tẻ nhạt của họ khiến người đọc cảm thấy rất mệt mỏi. Tôi thì lại khác. Với tôi, “Mưa nhỏ hồng trần” đề cập một cách sâu sắc đến tình yêu đôi lứa, đến cả cuộc sống sau hôn nhân. Hôn nhân gia đình chính là một lát cắt cuộc sống mà bất cứ ai cũng cần biết. Tôi nghĩ, nên đọc để hiểu, để chiêm nghiệm, để đồng cảm với nhân vật và để rút ra bài học cho chính mình.

Tôi cho rằng, hạnh phúc không phải là cái gì đó dễ kiếm tìm mà hạnh phúc là đấu tranh. Có thể “đấu tranh” ở đây theo quan điểm riêng của mỗi người, nếu người ta nghĩ tích cực sẽ hành động tích cực, còn không, sẽ hành động ngược lại. Đỗ Lối là một cô gái xinh đẹp, thông minh và tài năng nhưng chính sự ganh ghét, đố kị với Nghiêu Vũ, sự tính toán trong các mối quan hệ, sự thủ đoạn dùng mọi mưu mẹo để thực hiện được mục đích của mình khiến cuộc đời của cô không tròn vẹn như mong đợi. Cho dù là tình yêu có sự tính toán với Hứa Dực Trung hay tình yêu thật sự với Trương Lâm Sơn thì hạnh phúc cũng không mỉm cười với cô. Có lẽ sự lựa chọn ra đi của Đỗ Lối là cách giải quyết tốt nhất để không làm tan vỡ một gia đình và cũng để cô có thời gian xoa dịu vết thương lòng, để quên và cũng có thể, để bắt đầu một tình yêu mới ở đâu đó!

Bốn cô gái, bốn số phận, cuối cùng thì Nghiêu Vũ hạnh phúc với bến đỗ của mình là Hứa Dực Trung, Thiên Trần quyết định li hôn với người chồng không tình yêu, không đồng cảm để đến với Tần Huyên - người đàn ông vẫn âm thầm, lặng lẽ yêu thương cô suốt ba năm. Đỗ Lối ra đi và Tuệ An thì hạnh phúc, an yên bên Trương Lâm Sơn, bên gia đình nhỏ của mình.

Cho dù trải qua nhiều thăng trầm, bao lần nước mắt đã rơi thì hạnh phúc vẫn mỉm cười với họ - những con người biết sống và yêu hết mình. Có thể sâu thẳm đâu đó vết thương lòng vẫn còn nhức nhối thì dù sao họ cũng đã yêu bằng tất cả tấm chân tình! Và đó là điều khiến tôi thật sự cảm thấy trân trọng.

Câu chuyện tình yêu, cuộc đời của các nhân vật được khép lại như thế nhưng dẫu thế nào tôi vẫn đề cao vấn đề nhân sinh, tình yêu trong “Mưa nhỏ hồng trần”, bởi với tôi dù buồn hay vui, đầy hay vơi, gần hay xa, ra đi hay ở lại, tất cả vẫn được gói gọn trong hai chữ YÊU THƯƠNG!



Bài dự thi số 14: Mưa ở hồng trần

Rất tình cờ, tôi đến với “Mưa nhỏ hồng trần” của tác giả trẻ Trang Trang. Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ đọc chơi cho đỡ buồn, nhưng rồi sau đó, không thể chỉ đơn giản là “đọc chơi” được nữa. Đi làm về đọc truyện, vừa nấu ăn vừa đọc truyện, khi đi ngủ, cuốn truyện vẫn ở trên tay. Tôi say sưa đọc, đọc bởi muốn biết những cô gái trong thế giới đó cuối cùng sẽ lựa chọn con đường ra sao; đọc bởi soi thấy chính mình trong Nghiêu Vũ – đôi khi bất cần, bướng bỉnh, hay Đỗ Lối – ngưỡng mộ và có phần đố kỵ với hạnh phúc không phải của mình, hay đơn giản chỉ là cảm giác đè nén ngột ngạt của Thiên Trần khi buộc phải lựa chọn giữa tình thân và tình yêu, sự mong mỏi, đợi chờ chồng trở về sau những buổi tiệc rượu của Tuệ An… . Tất cả bọn họ, đều rất thật, những gì họ trải qua đều đã từng lần nào đó xuất hiện trong chính cuộc sống của chúng ta. Lời văn của Trang Trang nhẹ nhàng, chân thật; từng câu từng chữ dịu dàng tấu lên những thanh âm đầy màu sắc của tình yêu, của tuổi trẻ, của khát khao yêu và được yêu, của khát khao hạnh phúc.

Đọc “Mưa nhỏ hồng trần”, bỗng dưng tôi lại nghĩ, liệu có phải Trang Trang rất ưu ái với các nhân vật nữ của mình hay không mà dù thế nào đi chăng nữa, cuối cùng, họ cũng tìm đến được hạnh phúc riêng của mình, tìm được tình yêu thật sự của mình.

Đọc “Mưa nhỏ hồng trần”, tôi lại nghĩ, là con gái thật sự có nhiều điều đặc biệt.

Là con gái, nghĩa là cần yêu thương. Dù xinh đẹp, sắc sảo như Đỗ Lối, dù dịu dàng, hiền thục như Tuệ An, dù đã có tình yêu sáu năm ấm áp như Thiên Trần hay lặng lẽ chìm đắm trong những tổn thương từ mối tình đầu như Nghiêu Vũ, họ đều cần yêu thương và được yêu thương. Yêu thương họ khao khát giản đơn lắm, chỉ là một bóng người cao gầy luôn đứng dưới ngọn đèn đường đợi chờ một cái vẫy tay, chỉ là cảm giác bình yên bên bờ vai tin cậy, chỉ là những ân cần quan tâm dành riêng cho mình, không cần phải ngưỡng mộ, không cần phải ghen tị, không cần phải dấy lên trống trải khi nhìn thấy những cặp đôi hạnh phúc bên nhau.

Là con gái, nghĩa là hay chông chênh giữa những chọn lựa. Một bên là gia đình cùng bao mơ ước tốt đẹp cho bản thân, một bên là tình yêu sáu năm gắn bó như cặp song sinh dính liền, buông ra là sẽ đau. Một bên là tình đầu đầy đắm say cùng bao kỷ niệm không thể quên lãng, một bên là người chỉ cần ở bên cũng có thể vui cười, hờn dỗi, người mà dù ngược xuôi ngang dọc thế nào vẫn ở đây đợi mình. Một bên là tình yêu cuồng nhiệt vừa chớm nở, một bên là người bạn, người mẹ và đứa con luôn cần người đàn ông mình yêu chở che, bao bọc. Bất cứ sự lựa chọn nào cũng cần can đảm vượt qua nỗi đau.

Người ta nói, lòng người con gái như nước, dễ rung động, dễ đổi thay. Nhưng nước, cũng có những ưu phiền của nước. Nước soi thấy ưu tư của kẻ khác, cũng tự thấy ưu tư của chính mình. Bởi thế, là con gái, trước hết, cần yêu thương chính bản thân mình. Chỉ cần cô gái ấy biết tự yêu thương, thì hồng trần buông mưa nhỏ, vẫn sẽ có người cầm chiếc ô xanh, yên tĩnh đến bên em, phủi đi những mưa bụi bám trên áo em bằng đôi tay dịu dàng nhất.



Bài dự thi số 15: Giấc mơ thực

Không phải ai cũng thích những cuốn sách của Trang Trang. Có lẽ bởi nó thực quá, nó ngồn ngộn những chi tiết của cuộc sống, nhỏ thôi, nhỏ đến vụn vặt nhưng lại thực tế đến đáng sợ. Đối với những người tìm đến tiểu thuyết như một cách để tưởng tượng hay giải trí, truyện của Trang Trang thực sự gây ám ảnh.

Mưa Nhỏ Hồng Trần cũng vậy. Chẳng êm đềm như cái tên tưởng như lãng đãng tựa những hạt mưa lất phất trong gió, Mưa Nhỏ Hồng Trần thấm đẫm hơi thở cuộc sống với công việc, với gia đình và với tình yêu.

Ảo ảnh tương lai

Đàn ông luôn tự cho mình (hoặc phải gánh lấy) trách nhiệm chống đỡ gia đình, nhất là trong văn hóa phương Đông. Và một người đàn ông mong muốn mình thành đạt, mong muốn sẽ đem đến cho người con gái anh ta yêu thương một cuộc sống ấm no hạnh phúc thì chẳng có gì là sai cả. Đồng Tư Thành, trong phương diện ấy, là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, dám đối mặt và dám từ bỏ. Anh đưa ra lựa chọn khi đời bắt anh phải chọn, ở lại Trung Quốc hay ra đi để lập nghiệp. Anh đối mặt với đoạn đường 200 mét đau đớn đến vỡ nát trái tim khi anh buộc mình buông tay. Anh từ bỏ tình yêu lãng mạn, trong trẻo của tuổi trẻ khi tương lai mịt mờ vô định cho anh hy vọng.

Đồng Tư Thành ích kỷ. Phải.

Đồng Tư Thành thực dụng. Không sai.

Đồng Tư Thành tàn nhẫn. Có thể, với Nghiêu Vũ và cả với chính anh.

Chung quy cũng bởi Đồng Tư Thành không phải kẻ tin tưởng vào tình yêu tuyệt đối như Nghiêu Vũ. Anh có trách nhiệm trời sinh, có bản năng của phái mạnh, có tự tôn của người đàn ông. Anh không thể chấp nhận cuộc sống "một túp lều tranh hai trái tim vàng". Anh không muốn Nghiêu Vũ vì theo anh mà khổ cả đời. Anh lại càng không muốn Nghiêu Vũ vì chờ anh mà mòn mỏi cả đời. Đồng Tư Thành đã chơi một canh bạc mà tiền cược chính là cuộc sống hiện tại, còn phần thưởng là tương lai không xác định. Canh bạc ấy, thua sẽ mất tất cả, còn thắng sẽ có cơ hội để vãn hồi tình yêu.

Nhưng chẳng phải chính Đồng Tư Thành cũng không dám chắc mình có quay về với tình yêu tuổi trẻ ấy không kia mà?!

Vậy nên khi anh trở về thì trái tim người con gái anh yêu đã thuộc về người khác mất rồi. Bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu hối tiếc, bao nhiêu day dứt của hai năm dài đổi lấy kết quả như thế - thì ra tuổi thọ của tình yêu lại ngắn ngủi đến vậy.

Sống là một chuỗi dài lựa chọn, không một ai có thể cùng lúc đi trên hai con đường, cũng không một ai không phải trả giá khi đưa ra quyết định. Cái giá của Đồng Tư Thành chính là tình yêu, là những đêm dài khắc nỗi nhớ vào đá, là nỗi đau xé toạc trái tim khi nhận ra sự trống rỗng quanh mình bất chấp anh đã dùng bao nhiêu thủ đoạn để níu kéo Nghiêu Vũ. Tương lai đủ đầy anh đã từng mơ giờ trở thành hiện thực, nhưng rồi sao nữa? Chỉ là ảo mộng của một cuộc đời bất hạnh không có người bạn anh muốn đồng hành suốt đời. Anh không tự tin vào mình là sai ư? Anh đặt cuộc sống lên trên tình yêu là sai ư? Anh muốn một cơ hội thứ hai là sai ư?

Cuộc đời vốn không công bằng và con người buộc phải chấp nhận, Đồng Tư Thành đâu phải ngoại lệ. Thời gian tàn nhẫn theo cách của riêng mình, chữa lành vết thương lòng và để lại những vết sẹo sần sùi trong cảm xúc. Sau cùng, ngày tàn, đêm tới, trái đất xoay vần. Đau đớn, giận dữ, oán hận, tiếc nuối qua đi, chỉ còn lại cảm giác thanh thản, bình yên - Đồng Tư Thành buông tay một lần nữa, để người con gái anh yêu được hạnh phúc với tình yêu của cô ấy, và đời thì đang tiếp diễn.

Cuộc đời như lần gặp đầu tiên

Mưa Nhỏ Hồng Trần không phải là một bộ tiểu thuyết lãng mạn ngọt ngào với những giây phút tình yêu làm nên tất cả. Cuộc sống bộn bề trong những trang sách thực đến lạ lùng trong mỗi quan hệ bạn bè, đối tác, đồng nghiệp,... Những xung đột muôn thuở giữa những con người khách nhau về quan niệm sống, về tính cách hay thậm chí là về thế hệ được đặt ra và được giải quyết theo cách mà con người vẫn dung hòa lẫn nhau để có thể cùng tồn tại. Tình yêu, nói cho cùng, cũng chỉ là một phần trong lăng kính đa dạng muôn màu muôn vẻ của cuộc đời mỗi người mà thôi.

Trang Trang viết Mưa Nhỏ Hồng Trần với bốn cô gái đại diện cho bốn tính cách hoàn toàn khác nhau. Nghiêu Vũ mạnh mẽ luôn cố gắng bảo vệ trái tim giàu cảm xúc của mình , Thiên Trần quyết đoán trong công việc nhưng lại thiếu dứt khoát trong tình cảm, Đỗ Lối sống cho hiện tại của bản thân mà bất chấp tất cả, Tuệ An hiền hòa, nhu mì đến yếu đuối. Họ, cũng như bất kỳ cô gái nào trên thế giới này, đều khát khao được yêu, được hạnh phúc cho dù con đường để đến với hạnh phúc ấy, với mỗi người, đều là những thử thách khốc liệt mà có người vượt qua, có người không.

Mưa Nhỏ Hồng Trần là một giấc mơ thực. Ở đó, có những người không hề rạch ròi giữa đen - trắng, đúng - sai. Ở đó, có những người không thể đánh đổi tất cả vì tình yêu. Ở đó, có những người vì gia đình mà ném mình vào cuộc thử nghiệm hôn nhân đau khổ. Và ở đó, có những người chấp nhận hy sinh để bảo toàn gia đình. Không có tình yêu lý tưởng, không có hạnh phúc thiêng liêng thần thánh, thế giới của Mưa Nhỏ Hồng Trần không cho người đọc cơ hội để yêu hay ghét hoàn toàn một nhân vật, bởi phía sau họ có một câu chuyện đủ để nhận được sự cảm thông và chia sẻ.

Câu chuyện mở đầu với một cuộc gặp gỡ, khi cả bốn người, đã từng là bạn thuở sinh viên, chạm nhau, lướt qua nhau trong một bữa tiệc. Và rồi câu chuyện khép lại bằng cuộc chia ly, khi mỗi người đều theo đuổi con đường của riêng mình, bất kể nó hạnh phúc hay không. Biết đâu, một ngày nào đó trong tương lai, họ sẽ lại chạm vào nhau một lần nữa, chỉ hy vọng đến khi ấy, mỗi người đều đã có sự bình yên trọn vẹn cho riêng mình.

 

 

Tag