Name:
Email:
Phone:
Question
Help
Báo chí với Quảng Văn
Giới thiệu
Tin tức

Lửa yêu - Đam mê và dằn vặt

Với nhiều người, nói đến Thái Lan, có lẽ người ta sẽ nghĩ đến bóng đá, đền chùa, Happy Polla v.v… còn với tôi chỉ đơn giản là bộ phim Cô gái nghèo tôi xem ngày bé, có chị Pan Pơ làm giúp việc, về sau trở thành người thừa kế một khối tài sản khổng lồ từ người chủ. Sau giai đoạn đó, thi thoảng truyền hình cũng chiếu những bộ phim Thái Lan khác, cũng được đón nhận nhưng không tạo thành cơn sốt lớn như Cô gái nghèo nữa. Thời gian gần đây, truyền hình Thái Lan trở lại với khán giả Việt Nam, đặc biệt có cả một khung giờ riêng trên ti vi. Trong rất nhiều bộ phim đó, tôi xem hầu hết phim của diễn viên – thạc sĩ kinh tế Pong Nawat Kulrattanarak (Pong). Phim của anh nói riêng, và phim truyền hình Thái Lan nói chung, đều có motif một anh chàng giàu có điển trai, một cô gái nghèo khổ vượt khó, những tình tiết lãng mạn, yêu đương xen thù hận, những xung đột kịch tính, chết người… Thế nhưng, những điều lặp lại ấy không làm phim Thái lụi tàn, mà trở thành nét riêng của họ, vẫn khiến một bộ phận khán giả thổn thức và say mê theo dõi. Sở dĩ tôi vô đề hơi dài dòng như vậy, vì hôm nay tôi vừa đọc xong một cuốn tiểu thuyết Thái Lan, có cái tựa khá nóng bỏng: Lửa yêu. Với những bạn còn đắn đo có nên đọc thử tiểu thuyết Thái không, thì tôi mạnh dạn cho rằng, nếu bạn xem được phim Thái, có thể bạn cũng sẽ thích tiểu thuyết Thái.
 
 
Lĩnh vực truyền thông và xuất bản của Thái Lan phát triển rất mạnh so với bạn bè trong khu vực Đông Nam Á. Tôi dĩ nhiên không quan tâm nhiều đến vấn đề này, nên nếu không nhờ nó được đề cập trong vài bài viết của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì sẽ hoàn toàn mù tịt. Tôi cũng biết một diễn viên nổi tiếng một thời cũng chuyển hướng phát triển sau thời gian học truyền thông ở Thái. Song song đó, tôi có vài người bạn sang đất nước chùa tháp học ngành này. Lúc tôi sang đây du lịch, dạo quanh một số book store, tôi như bị ngập trong cơ man là sách truyện Thái Lan, và tuyệt nhiên, không thấy bóng dáng một cuốn ngôn tình Trung Quốc nào. Có một góc dành riêng để trưng bày tiểu thuyết Thái, với những bìa minh hoạ lung linh như truyện tranh thiếu nữ của Nhật vậy. Có vẻ như dòng tiểu thuyết rất thịnh hành ở Thái Lan, họ có sẵn những cây bút viết về lĩnh vực này nên không cần phải mua bản quyền từ nước khác. Chính giây phút ấy, tôi đã ước gì một ngày nào đó mình sẽ được đọc những cuốn tiểu thuyết Thái Lan chuyển ngữ bằng tiếng Việt, để biết họ viết gì trong đấy, để biết Trung Quốc có đối thủ trong lĩnh vực lãng mạn này không.
 
Cuối cùng thì ước nguyện của tôi cũng được thoả, khi Quảng Văn tiến hành dự án xuất bản tiểu thuyết Thái Lan. Dĩ nhiên trước Quảng Văn, không thiếu đơn vị phát hành sách Thái. Nhưng tôi muốn nói đến tiểu thuyết, một dòng sách mà tôi, và không ít độc giả quan tâm. Sau Tôi là Ê-ri (tự truyện), Cô nàng hổ báo, Quảng Văn cho ra mắt sản phẩm Thái Lan thứ 3: Lửa yêu. Nguyên do tôi chọn đọc Lửa yêu trước nhất, thay vì hai cuốn kia, là vì nội dung đậm chất “ngôn tình” nhưng không theo lối mòn xưa cũ. Câu chuyện trong Lửa yêu kể về một cô gái làm phóng viên, mang vẻ đẹp quyến rũ, giỏi giang nhưng thích sử dụng nắm đấm hơn là cái đầu. Vì đứa em gái bé nhỏ bị thiệt mạng sau vụ cưỡng hiếp, cô nàng quyết phải đưa hung thủ vào tù. Mượn sức mạnh từ truyền thông, cô liên tục gây sức ép lên người đàn ông đó và cả gia tộc giàu có nức tiếng của anh. Thế nhưng, cô làm quái gì có bản lĩnh hành hạ anh, trừ phi anh muốn… được hành hạ. Câu chuyện tiếp diễn thế nào thì ai là fan ngôn tình cũng đều có thể đoán được.
 
Lửa yêu quả thật không có quá nhiều bất ngờ trong diễn biến tình cảm giữa hai nhân vật chính, thế nhưng cách xây dựng hình tượng anh nam chính rất lạ đã khiến tôi kiên nhẫn đọc hết cuốn sách dày cui, đặc chữ. Anh nam chính trong truyện 36 tuổi rồi đấy, ở cái tuổi viên mãn nhất của một người đàn ông, cả về ngoại hình và sự nghiệp. Đấy là lý do anh thu hút tôi, khiến tôi bận lòng sau khoảng thời gian quá chán nản bởi mấy anh chàng đẹp rạng ngời tuổi chưa đến 30 mà làm tổng tài của mấy công ty cao vài chục tầng. Anh chỉ làm một đạo diễn trẻ, gặt hái được chút ít thành công, là một hình mẫu bạn có thể bắt gặp ngoài cuộc sống. Điều đặc biệt anh gây ấn tượng với người khác có lẽ là ngoài công việc rất nghệ thuật ấy, anh lại đi đóng những bộ phim không hề nghệ thuật chút nào. Nhưng mà, bạn hãy cứ đọc đi, để biết tại sao anh chàng diễn viên chính trong các phim người lớn lại “lăn xả với nghề” như thế. Với Lửa yêu, bạn sẽ vừa đắm chìm trong một chuyện tình tha thiết, diễm lệ như ngôn tình, lại có phần thực tế theo kiểu quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ, nhưng đôi lúc lại rất đỗi dịu dàng, chỉ có thể bắt gặp trong phim Thái. Ở nhân vật độc đáo này pha lẫn sự ranh mãnh từng trải, lại có chút gì đó nhẫn nại, vị tha. Tôi thích những đoạn đối thoại ông nói gà bà nói vịt của anh ấy và cô ấy, thích anh tôn trọng cô với tư cách một người đàn ông tôn trọng người phụ nữ mình yêu. Thật ra lúc đầu, anh cũng ghét cái cô nàng khó ưa này, nhưng thấy cô đẹp anh lại muốn "đưa lên giường", đúng với lối sống rất Tây của anh. Chính vì anh hơi thiếu trong sáng, nên tôi cảm thấy anh chân thật, cảm thấy như anh đang đứng trước mắt mình, có thể chạm vào được. Thế nhưng khi đang trên giường, biết đó là lần đầu tiên của cô, anh liền ngừng. Vì anh sợ lúc ấy là cô say, khi tỉnh dậy cô sẽ đau lòng. Anh cũng đấu tranh ghê lắm, nhưng cuối cùng sự quan tâm đến cảm giác của cô đã chiến thắng tất cả. Nói thật, đọc đoạn ấy miệng tôi cười mà lòng buồn tênh. Tôi thấy anh tội tội khi phải kìm chế dục vọng, nhưng rồi lại nghĩ, có người đàn ông nào, quan tâm đến cảm xúc của tôi như vậy không? Nhiều lần đọc về anh, hình ảnh của diễn viên Pong lại trùng lắp trong tôi, cứ như hai người ấy là một. Anh mang vẻ ngoại hình điển trai của Pong, với tính cách hệt như những nhân vật trong các bộ phim Pong đóng vậy. 
 
 
Văn chương súc tích, gãy gọn, câu chuyện được viết một cách mạch lạc cứ như ta đang đọc một cuốn truyện trinh thám TRÁ HÌNH! Tình yêu mới là điều tuyệt diệu nhất mà nữ nhà văn Kanittaya hướng đến. Thế nên, bất luận là bạn muốn lần ra hung thủ vụ giết người thương tâm, hay muốn dõi theo một chuyện tình đầy trúc trắc, lắm đam mê mà cũng dằn vặt, thì Lửa yêu là một lựa chọn không tồi. Nhưng dĩ nhiên, bạn phải hiểu và đồng cảm cho sự lãng mạn rất riêng của người Thái.
 
Ka

 

Tag